Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1862 lượt.
t trên chiếc giường to mềm mại. Chiếc áo len dính đầy bong bóng đã bị cởi, cúc của áo sơ mi mỏng cũng bị phanh ra, thắt lưng đã được tháo bỏ, áo tắm của anh cũng buông ra một nửa, để lộ phần vai rộng và cơ ngực săn chắc.
“Vào lúc này… chỉ được nghĩ đến anh!” Anh vuốt nhẹ lên mặt Tiểu Ái, một lần nữa vùi đầu hôn cô.
Hơi thở hai người quấn lấy nhau, tràn ngập niềm đam mê cháy bỏng, quần áo bị vứt tứ tung khắp nơi. Cô bị anh ôm chặt đến mức ngạt thở, rõ ràng là những cái vuốt ve mãnh liệt, tuỳ ý nhưng lại vô cùng nhẫn nại và khát khao, mỗi động tác đều uyển chuyển, chậm rãi, tràn đầy thương tiếc và dịu dàng. Lúc cơ thể được thoải mái hơn cô nghe thấy anh nói bên tai: “Xin lỗi, hôm nay anh không có cách nào dịu dàng được…”
Cô định nói: thôi đi, lần trước cũng có thấy anh dịu dàng chút nào đâu. Tuy nhiên, một lát sau cô mới hiểu không có cách nào dịu dàng rốt cuộc là như thế nào?
Tiểu Ái đau đớn kêu lên, ngón tay bám chặt vào bả vai anh. Suy nghĩ sau lần đầu tiên sẽ không còn đau nữa thật sự là quá ngây thơ. Lúc này cô mới biết, so với lần này thì lần trước anh thực sự đã quá dịu dàng.
Anh tiến vào vô cùng gượng gạo, động tác mạnh mẽ, không kiềm chế, gần như khiến cô ngất đi. Tiểu Ái thật sự không hiểu, rốt cuộc anh đã làm sao vậy, cô muốn kêu đau, nhưng lại bị anh hôn mạnh mẽ, cuối cùng chỉ đành nghẹn ngào, vô thức chống cự dưới thân anh… Cảm giác run rẩy, tim đập thình thịch lại đến, cơ thể cô dường như bị ném vào không trung, bồng bềnh giữa không gian vô trọng lực, cảm giác vừa mơ hồ vừa chân thật đó, giống như trong giây lát sinh mạng mất đi, chỉ còn là một linh hồn…
“Tiểu Ái…” Hơi thở anh vừa gấp gáp vừa hỗn loạn, ôm chặt lấy người trong lòng. Cô dựa vào anh, hơi run rẩy, đưa má dán vào ngực anh. Anh kéo chiếc chăn mỏng che lấy họ, nhẹ nhàng hôn lên hàng mi vẫn còn đang đọng lại giọt nước mắt.
Cô nghĩ rằng anh sẽ để cô ngủ thêm một lúc, nhưng chưa được bao lâu, cô lại bị đánh thức bằng một cách khác.
Đầu lưỡi cô lại bị anh quấn lấy, rồi trong tiếng thì thầm anh khẽ hỏi: “Anh ta hôn em thế nào?… Em không hiểu, cho dù là đóng phim, anh cũng không thể nào chấp nhận được…”
Tiểu Ái mở mắt, cười giảo hoạt: “Tại sao không nói thẳng rằng anh đang đố kị? Như thế em còn có thể để đạo diễn sắp xếp lệch góc quay gì đó.”
Cô thoáng thấy sự tức giận đang nổi lên trong đáy mắt anh, không nén được khẽ cười ra tiếng, kết quả anh trở người, đè cô trên giường lại giày vò một lúc lâu. Vào lúc cô mệt rã rời nằm trên giường, anh lại kề bên tai cô, nói nhỏ: “Rất rõ ràng, thể lực của em không đạt yêu cầu…”
Thôi đi! Nếu như có thể lực, Tiểu Ái thật muốn mắng anh. Nhưng lúc này ngoài việc yếu ớt nằm liệt trong lòng anh thì cô không thể làm nổi cái gì nữa. Thôi vậy, cô cũng không định mắng, ngộ nhỡ chọc tức anh, anh lại tiếp tục thêm mấy lần nữa, cô thật sự sẽ chết trên chiếc giường này. Bây giờ cô mới hiểu, hành động khiến người ta không xuống được giường mà lần trước Thôi Thái Dạ đã từng nói là trạng thái như thế nào.
Sau khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên cô thấy là khuôn mặt khi ngủ vô cùng hoàn mĩ của anh. Tiểu Ái không biết vào lúc này người khác sẽ có cảm giác gì, cảm giác duy nhất của cô là: Thảm!
Thảm, thảm, thảm!
Trời đã sáng rõ. Buổi sáng còn có cảnh phim phải đóng, nhưng lúc này cô vẫn đang ở trong phòng của đạo diễn phim “Kỳ sát”. Giữa ban ngày ban mặt, cô làm sao quay về được đây? Vừa nghĩ đến đây, Tiểu Ái cảm thấy như có mây đen đang đè trên đỉnh đầu, thật sự thảm đến mức không có cách nào nói ra!
“Xin nghỉ với đạo diễn của em đi, cứ nói là thấy khó chịu trong người.” Dung Kỳ nhắm mắt, nhưng lại như nhận được ra vẻ mặt của cô.
“Hả? Như vậy làm sao được?”
“Em và người khác chung phòng sao?” Anh vẫn chưa mở mắt, hàng lông mi dài mảnh in bóng xuống cánh mũi.
“Không có, là phòng đơn.”
“Xin nghỉ đi!”
“…”
“Dù không xin nghỉ thì hôm nay em cũng không đi nổi!”
“…”
“Hoặc nếu em muốn công khai, anh sẽ không ngại ngăn cản.”
“…”
Dung Kỳ luôn có cách để đạt được mục đích của mình, Tiểu Ái bắt đầu nghi ngờ liệu tối qua có phải do anh cố ý kịch liệt như vậy hay không. Bình thường thì nói năng lạnh nhạt, dáng vẻ lúc nào cũng ung dung, bình tĩnh, thế mà trên giường sao lại thích giày vò người khác thế chứ?
Cô phải đồng ý bò dậy gọi điện thoại xin nghỉ, giả bệnh xong, cô lại leo lên giường chọc chọc vào khuôn mặt trắng trẻo thon gọn của anh: “Dù em giả bệnh không đi, anh cũng phải thức dậy, đây là phòng của anh, mọi người đi đi lại lại rất tự nhiên.”
Anh mở mắt, đôi mắt màu trà mang theo ý cười sâu xa: “Trước khi em thức dậy, anh đã xin nghỉ phép rồi, hôm nay đạo diễn bị bệnh, cần nghỉ ngơi một ngày.” Anh kéo cô vào lòng: “Lại đây, ngủ thêm chút nữa, anh biết em ngủ chưa đủ giấc.”
“Em không quen được người khác ôm khi ngủ.” Tiểu Ái chống cự.
“Em đã ngủ như thế này một đêm rồi!”
“Đó là vì em mệt, còn lúc này thì em không quen.” Cô tiếp tục phản đối.
Anh ôm chặt lấy cái lưng mảnh dẻ của Tiểu Ái, không chút kiêng nể nói: “Bắt đầu từ hôm nay, em sẽ quen.