Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
út tự do cũng không có. Trong khi anh thì ngược lại, miếng ngon dâng tới miệng không từ chối.”
“Em nói cái gì?” Sắc mặt Dung Kỳ bỗng lạnh như băng.
“Nói anh miếng ngon dâng tới miệng không từ chối, chỉ cần là phụ nữ, một chút phẩm cách cũng không có!” Tiểu Ái tuôn hết những lời bực tức trong lòng ra, nói xong mới phát hiện ánh mắt vô cùng đáng sợ của anh tưởng chừng có thể nuốt sống cô ngay lập tức.
“Dung Tiểu Ái!” Anh túm lấy tay Tiểu Ái, năm ngón tay bám chặt vào da thịt cô, đau đến mức cô phải dậm chân: “Dung Tiểu Ái! Anh đối với em… Thật sự không còn lời nào để nói nữa!” Anh không muốn trong lúc tức giận mà ra tay với cô, vì thế hất cô ra rồi xoay người bước đi.
“Đi đi, đi đi!… Để xem em còn quan tâm đến anh nữa không…” Tiểu Ái xoa những vết hằn đỏ trên cánh tay, căm phẫn mắng khẽ.
Điều bất ngờ do chiến tranh lạnh gây ra
Dung Tiểu Ái không ngờ mình lại có thể lạc đường.
Cô chẳng qua chỉ muốn đi dạo loanh quanh, nào ngờ những con phố cổ ở Nice lại phức tạp đến vậy, rẽ vào vài chỗ ngoặt liền không biết mình đang đứng ở đâu nữa. Nghiêm trọng hơn, điện thoại của cô chưa đăng ký chức năng GSM, nên không thể gọi được, tiếng Pháp cô lại không biết, cứ khua chân múa tay như một con ngốc.
Vỗn nghĩ chuyến đi Provence sẽ vô cùng lãng mạn, không ngờ lại gặp chuyện này, chắc chắn khi quay về cô sẽ bị Tư Nhã và Trân Gia cười cho thối mũi mất! Tiểu Ái vừa mệt vừa đói, đang bất lực ngồi ở bên đường thì một chiếc xe con đi tới.
“Dung Tiểu Ái!? Thật sự là em? Sao em lại ở đây?”
Khi thấy mặt trời đã khuất bóng, Tiểu Ái càng đứng ngồi không yên.
“Bạn của em bây giờ vẫn chưa đến, chắc là không đến nữa, em đói không, hay là chúng ta đi ăn tối trước đã?”
“Cứ ngồi thêm chút nữa đi, em cũng không đói lắm!” Tiểu Ái đang vô cùng phiền muộn, chẳng có lòng dạ nào mà ăn nữa.
Hàn Phong nhìn cô chăm chú, rồi trầm giọng nói: “Người bạn kia của em là nam phải không? Trước đây em rất tuỳ hứng, sẽ không vì ai mà do dự như vậy. Anh ta rất quan trọng với em sao?”
“Đâu có!” Tiểu Ái không tập trung đáp lại một câu, nhưng Hàn Phong lại như thở phào nhẹ nhõm khi nghe được câu trả lời đó.
“Dung Tiểu Ái.” Giọng nói của Hàn Phong bỗng từ bên tai truyền đến, Tiểu Ái quay đầu lại mới phát hiện ra không biết từ lúc nào anh đã đến ngồi bên cạnh cô: “Tiểu Ái, anh không biết bây giờ nói ra những lời này có hơi muộn không, nhưng hôm nay gặp được em ở đây, anh coi nó như là duyên phận. Thực ra lúc còn ở trường, anh đã thích em rồi!”
Tỏ tình ư? Dung Tiểu Ái kinh ngạc nhìn anh. Anh ấy thật dũng cảm, họ đã mấy năm liền không liên lạc, vậy mà vừa mới gặp, anh đã tỏ tình với cô luôn.
“Tiểu Ái” Anh hơi căng thẳng đưa tay đẩy gọng kính lên: “Hiện giờ anh vẫn còn cơ hội chứ?”
“…”
Không chỉ tỏ tình, mà còn thúc ép cô phải cho đáp án luôn nữa à? Tiểu Ái không biết nói gì, lúc đang định mở miệng cự tuyệt thì Hàn Phong lại hô to, giọng nói mang theo sự kinh ngạc lẫn vui mừng. Tiểu Ái ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của anh, một thân hình cao ráo đã bước đến trước bàn của họ. Trên khuôn mặt tuấn tú, phi phàm, những lo lắng ban đầu giờ đây đã chuyển thành sự lạnh lùng băng giá, Tiểu Ái run cầm cập, đang định nói, thì bị Hàn Phong cướp lời.
“Anh là… Aki?” Hàn Phong thu lại cánh tay đang đặt trên lưng ghế Tiểu Ái, vội vàng đứng lên: “Xin chào! Có thể gặp được anh ở đây thật là quá may mắn! Những tác phẩm của anh tôi đều đã xem, thủ pháp quay phim vô cùng độc đáo, ý nghĩa cảnh quay cũng rất sâu sắc…” Anh đưa tay ra với Dung Kỳ, nhưng người kia chỉ lẳng lặng nhìn anh, tay vẫn nhét trong túi quần không nhúc nhích.
Tiểu Ái thở dài, anh đến thật đúng lúc, nhưng Hàn Phong đã nhận ra Dung Kỳ, lần này cho dù cô có nói mình có bạn trai, cũng chịu rồi!
Hàn Phong thấy đối phương không phản ứng gì, cho rằng bản thân hơi đường đột, liền lấy danh thiếp ra, dè dặt đưa đến trước mặt anh.
Dung Kỳ cuối cùng cũng đưa tay nhận về, ngay sau đó hướng ánh mắt về phía Tiểu Ái đang co ro bên cạnh: “Em định im lặng ngồi đó đến bao giờ?” Giọng điệu bình thản, vẻ mặt cũng rất bình thản, giống như trời trong mây nhẹ. Lúc này cô chỉ hi vọng tâm trạng anh cũng được như vẻ bề ngoài ấy.
Hàn Phong sững người, lúc này mới đi đến phía trước Dung Kỳ và Tiểu Ái nói chuyện, anh như chợt hiểu ra: “Hoá ra người đó… là anh ấy… nếu như là anh ấy…” Anh khẽ cười tự giễu mình, lúc ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã bình tĩnh trở lại: “Không ngờ người mà Tiểu Ái đợi lại là đạo diễn Aki danh tiếng lẫy lừng. Xin giới thiệu, tôi là Hàn Phong, học trường đại học của Tiểu Ái, hôm nay người để lại lời nhắn cho anh ở khách sạn là tôi. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, Tiểu Ái tuy tính cách vô tư, hay đắc tội với người khác, nhưng cô ấy là một cô gái tốt. Sau này hai người sống chung, tôi mong anh có thể thông cảm cho cô ấy hơn. Hôm nay nếu như không tình cờ gặp cô ấy, tôi nghĩ…”
“Tôi nghĩ, tôi nên nói câu cảm ơn với anh!” Ánh mắt Dung Kỳ thu lại, một lần nữa nhìn về phía Hàn Phong: “Còn những đ