Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
anh nhuộm thành mảng trầm lặng và sâu thẳm, bức màn của bầu trời dần dần hạ xuống. Trên các con phố ngoằn ngoèo, chật hẹp, mang đậm lối kiến trúc phong tình của người Italia, những bóng đèn đường, bảng hiệu muôn hình muôn vẻ đều được thắp sáng, trên đường vang vọng đủ các loại tiếng ồn.
Họ không lái xe, mà đi bộ từ bờ biển đến, những nghệ sĩ đường phố, những cửa hàng nhỏ rực rỡ màu sắc, dạt dào hơi thở nghệ thuật làm say mê lòng người. Khu chợ náo nhiệt đã làm trỗi dậy lòng ham mê mua sắm của Tiểu Ái, cô kéo Dung Kỳ chạy đi từng cửa hàng, muốn anh làm phiên dịch giúp cô ép giá. Lúc đầu vẻ mặt anh hơi lạnh lùng, thậm chí còn không để ý đến cô, nhưng thấy cô dùng tiếng Anh mặc cả với người khác như gà vịt nói chuyện, cuối cùng anh cũng không nhịn được cười.
Dung Kỳ cầm lấy đồ thủ công mỹ nghệ điêu khắc bằng gỗ mà Tiểu Ái đang giữ trên tay, trả tiền theo giá gốc, rồi kéo Tiểu Ái vẫn đang luôn miệng kêu gào nhanh chóng rời đi. Khi đã đi khỏi đó rất xa, cô vẫn không ngừng cằn nhằn, nói mình đã ép giá bao lâu, vậy mà trong nháy mắt anh lại có thể trả theo giá gốc.
“Em mà còn cằn nhằn nữa, chúng ta có thể ăn đêm luôn được rồi đó!” Anh nhắc nhở cô.
Tiểu Ái chợt nhớ ra: “Chắc là vì ở bên cạnh anh đó mà, nên những chuyện khác dường như đều trở nên không quan trọng nữa.”
Dung Kỳ cúi đầu lườm Tiểu Ái, ánh mắt lãnh đạm ban đầu giờ đây ấm áp, yên tĩnh như ngọc.
Tiểu Ái vẫn đang say sưa suy nghĩ vì sao tâm trạng của anh bỗng dưng tốt lên như vậy, thì cách đó không xa có người gọi tên cô. Tiểu Ái ngẩng đầu, phát hiện ra Hàn Phong, liền vội cùng Dung Kỳ bước lên phía trước: “Sao anh lại đứng giữa đường? Có phải không tìm được nhà hàng mà anh ấy nói?”
“Anh ra ngoài để lấy đồ. Bọn em đến muộn thật đó, anh đã đợi sắp được một tiếng rồi, đồ uống cũng đã gọi mấy cốc rồi!” Hàn Phong mỉm cười trêu đùa.
“Thật ngại quá, chúng tôi đi bộ đến đây, nhưng cô ấy lại khăng khăng đòi mua đồ, vì vậy mới đến muộn!” Dung Kỳ lễ độ trả lời, lịch sự đến mức khiến cho Hàn Phong thấy ngại, anh vội xua tay: “Không sao, không sao, tôi chỉ nói đùa thôi! Thật ra tôi có dẫn theo một người bạn, ngày mai cậu ấy bay đến Paris. Tôi nghĩ đều là người trẻ cả nên đã gọi cậu ấy đi cùng, hai người không phiền lòng chứ?”
“Không phiền lòng!” Tiểu Ái lên tiếng trước: “Càng đông càng vui!”
Hàn Phong gật đầu, đẩy cửa nhà hàng La Merenda: “Người bạn kia của anh cũng thích đông vui nên anh cũng muốn giới thiệu với bọn em.” Nhà hàng gần như không còn chỗ trống. Hàn Phong đi trước dẫn đường, đi vào trong, anh chỉ đến chiếc bàn cạnh tường: “Chỗ ngồi hơi nhỏ, nhưng góc này khá yên tĩnh.”
Dung Kỳ và Tiểu Ái nhìn vào, dưới ánh đèn mờ, một người đàn ông đang ngồi quay lưng ở chiếc bàn đó, thấy giọng nói của Hàn Phong, đối phương chậm chạp quay đầu lại nói: “Này, cuối cùng cậu cũng quay về, mình còn cho rằng cậu đến bờ biển tản bộ rồi cơ. Hai người bạn của cậu đâu, đã đến chưa?”
Giọng nói đó vừa vang lên, Tiểu Ái lập tức sững người. Không phải chứ, trùng hợp đến vậy sao?
Cùng lúc đó, người ở phía bàn cũng sững sờ, trong giây lát ba người nhìn nhau, bạn của Hàn Phong – Thôi Thái Dạ bỗng đứng dậy: “Hai người sao lại ở đây?”
Hàn Phong không hiểu gì cả: “Sao thế, mọi người quen nhau à?”
“Đương nhiên quen biết rồi!” Đối với việc bất ngờ xuất hiện tại nơi này, Thôi Thái Dạ vừa tức giận, vừa tức cười. Trước đó, khi San San nói với anh Tiểu Ái xin nghỉ phép cùng bạn trai đi chơi, anh đã không tìm thấy cô, những ngày này anh đã suy nghĩ rất nhiều, gần như sắp miễn cường chấp nhận chuyện cô có bạn trai. Trong tâm trạng buồn bực, anh đã bay đến châu Âu giải khuây. Không ngờ cô bé này xin nghỉ phép là để đi chơi cùng Dung Kỳ, vì để lừa anh mà đến cả San San cũng lừa nốt.
“Bé con! Em chơi anh một vố như vậy, là không muốn qua lại với anh nữa sao? Còn cậu nữa…” Anh chuyển về phía Dung Kỳ: “Sao cậu cũng điên theo cô ấy vậy?”
Hàn Phong hoàn toàn không hiểu đầu cua tai nheo gì cả: “Thái Dạ, có thể nói rõ hơn chút được không, mình chẳng hiểu gì cả! Cậu nói Tiểu Ái trêu đùa cậu, Aki cũng trêu đùa cậu à? Hai người họ cùng…”
“Em có lời muốn nói…” Sau khi thẫn thờ vài giây, Tiểu Ái bừng tỉnh lại. Hiển nhiên Thôi Thái Dạ còn chưa biết chuyện giữa cô và Dung Kỳ, đúng là trong cái rủi có cái may, chỉ cần Hàn Phong không nói ra, ăn nhanh bữa cơm này, thì vấn đề sẽ được giải quyết.
Sau khi quyết định xong, Tiểu Ái ra vẻ nghiêm túc nói: “Điều em muốn nói là… em đói rồi, hay là chúng ta ăn cơm đi!”
Hàn Phong phát hiện ra, hai người đàn ông đang có mặt ở đây, một người vì câu nói này mà lộ ra nụ cười sủng nịnh, một người lại lạnh lùng với đôi mắt màu trà nguội lạnh. Vẻ mặt của hai người, có phải nên đổi cho nhau không?
Từ lúc chọn thực đơn đến khi thức ăn được bưng lên, miệng Tiểu Ái chưa có giây phút nào nghỉ ngơi. Tuy cô liên tục nói, nhưng nội dung lại gần như ngựa thần lướt gió không có điểm dừng, hoàn toàn không tìm ra chủ đề và trọng tâm. Thôi Thái Dạ bắt đầu bất lực, Hàn Phong chỉ đành cười phụ họa theo.
Trong tất cả bọn họ, chỉ c