Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
Ái lập tức giả ngốc. Anh ta có khí phách là vì anh ta có tiền, nhưng cô không có tiền, vì thế cô bằng lòng làm tiểu nhân không có khí phách.
“Chi phiếu ông nội anh đưa! Em còn không mau đưa đây!” Thấy Tiểu Ái vẫn kì kèo không chịu nữa, anh liền lấy tay móc trong túi của cô.
“Thôi Thái Dạ, anh sao có thể sờ xoạng lung tung như vậy? Này, anh giở trò lưu manh đấy à?” Bất luận Tiểu Ái kêu gào như thế nào, chi phiếu cuối cùng cũng được lấy ra. Anh tiện tay vứt cho Địch, rồi kéo Tiểu Ái đi.
“Này, Thôi Thái Dạ, đó là chi phiếu của ông nội anh cho tôi. Anh làm sao có thể nói vứt là vứt chứ? Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của tôi, làm quà sinh nhật không được à?” Những năm triệu nhân dân tệ đó! Có được nó, cô sẽ không phải khổ sở lăn lộn trong giới showbiz nữa. Có thể sẽ lập tức lui về dưỡng già ấy chứ!
“Câm mồm!” Thôi Thái Dạ hung hãn ôm chặt Tiểu Ái, đáy mắt xưa nay luôn tản mạn giờ đây tràn ngập lửa giận: “Mối nợ của em, đợi lát nữa tôi sẽ tính!”
“Những năm triệu nhân dân tệ đó…” Vừa mở miệng, Tiểu Ái đã bị anh cho một đập vào đầu. Anh ra tay rất mạnh, làm cô đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Hai người cứ như vậy lôi kéo nhau suốt đoạn đường dài. Trên sân thượng của biệt thự, vì sợ lão gia sẽ giận cá chém thớt, trút giận nên đám bảo vệ và người giúp việc đua nhau bỏ đi.
Sau khi rời khỏi khu biệt thự, Tiểu Ái bị kéo vào chiếc xe Audi A4 màu đỏ. Sắc mặt người bên cạnh rất khó coi, khiến Tiểu Ái phải mở lời trước: “Nghe tôi nói nè Thôi Thái Dạ, chiếc xe này của anh so với DBS hơi… Audi A4 màu đỏ, vừa nhìn đã thấy nó giống như xe của phụ nữ tiểu tư sản. Có phải anh vừa rời khỏi nhà người đẹp nào đó không?”
Thôi Thái Dạ không nói gì, vẫn sa sầm mặt mày chăm chú lái xe. Tiểu Ái nhớ tình huống này trước kia cũng đã từng xảy ra, lúc đầu anh ta vô cùng tức giận, sau đó không hiểu sao xông về phía cô. Tiểu Ái đã có kinh nghiệm, lập tức nâng cao ý thức phòng bị.
Chiếc xe thẳng tiến vào nội thành náo nhiệt, rồi dừng lại trước một cửa hàng quần áo nữ vô cùng cao cấp. Tiểu Ái bị kéo xuống xe, lôi đến trước mặt một nữ nhân viên xinh đẹp: “Giúp cô ấy đổi một bộ quần áo nhiều vải một chút! Ngoài ra hãy tìm mấy chiếc áo khoác phù hợp nữa mang đến đây!”
“Nhiều vải một chút?” Tiểu Ái không cam chịu đứng trước gương: “Anh thật chẳng có con mắt tinh tường gì cả, bộ này là của Versace đó!”
Thôi Thái Dạ cho tay vào túi quần, đứng tựa bên tay vịn của ghế sô-pha, tỏ thái độ không vui chút nào: “Em thích đồ hiệu không vấn đề gì! Sau này anh sẽ mua cho em, muốn bao nhiêu cũng được. Nhưng đừng bao giờ để anh thấy em ăn mặc như thế này nữa!” Cả ngày hôm nay đầu óc anh đã rối ren rồi, khó khăn lắm mới tìm được cô. Vậy mà lại thấy bộ dạng chỉ khư khư muốn cầm tiền của cô, còn cả cách ăn mặc quá hở hang trước một đám đàn ông, quả thật là đã làm anh tức chết.
Những gì Dung Kỳ nói quả không sai, con bé này phải có người quản lý, nếu không thì nhất định sẽ coi trời bằng vung muốn làm gì thì làm.
“Không phải chứ, sao anh lại nói giống như anh tôi vậy?” Tiểu Ái mặt mày ỉu xìu.
“Đừng nói lời vô ích! Em mau thay quần áo đi!”
Bước ra khỏi cửa hàng quần áo, không khí lễ giáng sinh ùa tới. Thông qua cuộc trò chuyện trước đó với nhân viên bán hàng. Tiểu Ái biết mình đã bị đưa đến Singapore. Mặc dù chuyện bất ngờ xảy ra, nhưng cũng coi đây là lần đầu tiên cô được ra nước ngoài. Không bao lâu Tiểu Ái khôi phục lại tinh thần, rồi kéo Thôi Thái Dạ nũng nịu, nói hôm nay là sinh nhật mình, muốn anh đưa cô đi chơi thỏa thích. Thôi Thái Dạ không thể làm khác được, đành đưa Tiểu Ái đến Sentosa.
Sentosa là hòn đảo du lịch nhân tạo của Singapore. Buổi tối ở đây có những bộ phim điện ảnh với máy chiếu phim cực lớn, ngoài ra còn có các món hải sản phong phú, đa dạng. Vì là ngày giáng sinh nên Sentosa được trang hoàng lộng lẫy, rực rỡ hơn so với ngày thường. Từ trên cáp treo nhìn xuống, cả thành phố và hòn đảo nhỏ tựa như được đặt trong dải ngân hà lấp lánh.
“Hôm nay thật sự là sinh nhật của em sao? Đêm Giáng sinh, trùng hợp quá vậy!”
“Sao nào, không được à? Giáng sinh cộng thêm sinh nhật, vừa hay giúp anh bớt đi một phần quà đấy nhé!”
“Em muốn cái gì?” Vẻ mặt Thôi Thái Dạ vô cùng sủng nịnh, Tiểu Ái liếc nhìn anh, cười xảo quyệt: “Tấm chi phiếu vừa rồi!”
“Vẫn còn nhắc tới…” Mặt Thôi Thái Dạ ngay tức thì biến sắc.
“Được rồi, lát nữa mời tôi ăn một bữa thật ngon là được. Thôi Thái Dạ, đây là lần đầu tiên tôi đón giáng sinh trong tiết trời mùa hè đó!” Nói xong, Tiểu Ái liền vui vẻ trở lại, kéo Thôi Thái Dạ đến những chỗ đông người, thấy cái gì náo nhiệt cũng chen chân góp vui. Thôi Thái Dạ vốn có nhà ở đây, hàng năm anh đều phải quay về một thời gian, dần dần cũng mất đi hứng thú với nơi này. Tuy nhiên, hôm nay được Tiểu Ái lôi đi khắp nơi như thế, hòn đảo bỗng dưng như được phù phép lại có sức quyến rũ anh.
“Oa! Đu quay kìa, cao thật đó! Thôi Thái Dạ chúng ta đến chỗ đó đi!” Thái Dạ còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị Tiểu Ái lôi lên đài ngắm cảnh. Vì là đêm giáng sinh nên đài ngắm cảnh cũng kéo dài thời