Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
Ái sao cậu lại ngã như vậy?… Có muốn ngã thì cũng đừng ngã vào hộp cơm chứ, nhiều dầu lắm đó!”
“Các phóng viên lai một lần nữa phát hiện được thông tin mới. Họ đang nhanh chóng tiếp cận Nhị thiếu gia Thôi Thị. Ngay một phút trước, xe của ngài Thôi Thái Dạ đã chạy vào khu chung cư. Mặc dù bị nhân viên bảo vệ chặn lại khiến chúng tôi không thể thâm nhập vào trong để ghi lại những hình ảnh tại đó, nhưng theo những bày tỏ chân thành của ngài Thôi Thái Dạ trong cuộc phỏng vấn, chắc hẳn mọi người cũng có thể tưởng tượng được, lúc này tại căn hộ nhỏ của tiểu khu đang diễn ra những cảnh tượng nồng nàn, lãng mạn như thế nào! Phóng viên XXX chương trình “Những tin tức giải trí độc nhất vô nhị” đài truyền hình XX đưa tin. Mong quý khán giả vào chín giờ tối chủ nhật hàng tuần hãy cùng đón xem! Chúng tôi sẽ đem đến cho quý khán giả những góc nhìn mới nhất, độc nhất và chưa từng được tiết lộ về giới showbiz!…”
Tại khu nhà cách vị phóng viên đang bàn tán hăng say đó hàng trăm mét, so với cảnh tượng nồng nàn, lãng mạn trong tưởng tượng của anh ta thì thực tế lại hoàn toàn khác. Dung Tiểu Ái đập tờ bản sao chép hợp đồng ký kết giữa cả hai lên bàn trà: “Nhìn cho rõ! Trên này giấy trắng mực đen viết rõ ràng chúng ta chỉ đóng giả làm người yêu trong vòng một năm. Bây giờ anh lại ở trên ti vi độc thoại, anh bảo tôi phải làm sao đây?”
Thôi Thái Dạ liếc nhìn tờ giấy, nghĩ thầm một tờ giấy mỏng dính như vậy thì có thể làm gì được anh chứ. Huống hồ hiện tại anh đâu có phá hợp đồng, chỉ là biến giả thành thật mà thôi.
“Còn nữa! Anh mau giặt sạch bộ quần áo của anh trai tôi rồi mang đến đây!”
“Sao em lại sợ Dung Kỳ vậy?” Cảm giác khó chịu đó lại dâng lên. Thôi Thái Dạ vuốt nhẹ cằm: “Cậu ấy cũng chỉ là anh trai em, không phải là bạn trai, em thật sự muốn bị cậu ấy quản lý cả đời ư? Mà mục đích ban đầu lập giao ước chẳng phải để công kích Dung Kỳ hay sao, hiện tại cũng đã đến lúc rồi!”
“Nhưng tôi đâu có đồng ý là sẽ dùng cách này!”
“Cách thức này có gì không tốt sao? Không chỉ có thể giải tin đồn xấu của em, mà còn thông qua đó nói cho Dung Kỳ biết quan hệ của chúng ta.”
“Được! Cho dù những điều anh nói đều đúng, nhưng câu nó nội trong vòng một tháng đính hôn, sau khi tốt nghiệp lập tức kết hôn là thế nào đây? Anh có cần thiết phải mang chuyện dối trá đó nói ra như vậy không? Thời gian một tháng trôi qua rất nhanh. Anh có nghĩ đến lúc đó đám phóng viên, nhà báo sẽ đem tôi ra viết thành cô gái đáng thương bị Nhị thiếu gia Thôi Thị ruồng bỏ không hả?”
Nhìn vào đôi mắt tinh nhanh của cô, Thôi Thái Dạ bỗng mỉm cười: “Vậy chúng ta cứ đính hôn thật là được rồi!”
“Nhị thiếu gia, anh đùa gì vậy?” Tiểu Ái cười khẽ.
“Anh không đùa!” Thu lại nụ cười trên môi, anh lặng lẽ nhìn cô chăm chú, ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy.
Tiểu Ái bất chợt không thể cười tiếp được nữa, cô nhún vai giả bộ thoải mái: “Này, Thôi Thái Dạ, anh chắc không phải đã thích tôi rồi đó chứ?”
Thái Dạ không nói gì, chỉ từ từ khoanh tay lại, nhếch đôi lông mày nhìn Tiểu Ái.
Căn phòng trở nên yên tĩnh lạ kì.
Sau khi ngồi đối diện Tiểu Ái một lúc lâu, anh thở dài, đứng lên đi về phía cô, dường như muốn đưa tay ra ôm. Nhưng Tiểu Ái khi đó lại cười, lùi hai bước: “Tôi đùa anh đó! Anh đừng dùng cái vẻ mặt trầm trọng như vậy chứ! Được rồi, những chuyện trước đó đã xảy ra rồi, dù sao cũng không thể cứu vãn được nữa. Tôi sẽ tạm thời đóng vai vị hôn phu của anh, dẫu sao trong giới showbiz ngày nào chẳng có scandal, một tháng sau có khi chuyện này đã bị lãng quên rồi!”
“Tiểu Ái!” Lông mày Thôi Thái Dạ chau lại.
“Nhưng tôi phải nói rõ ràng với anh rằng, đây là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi! Còn nữa, đợi đến khi Dung Kỳ quay về, anh tự đi mà giải quyết mọi chuyện với anh ấy, suy cho cùng người ban đầu muốn chơi đùa anh ấy là anh. Tôi chỉ là người phối hợp cùng chứ không lo chuyện hậu quả.”
Người con gái trước mặt vẫn tươi cười như vậy, nhưng khi lọt vào trong đáy mắt anh, lại có chút gai mắt.
So với thái độ và vẻ mặt ôn hòa này, anh thà thấy khuôn mặt tức giận vừa rồi còn hơn. Ít nhất đó là chân thật, không như lúc này, cô giống như những diễn viên đang đóng phim, dùng nụ cười giả dối để diễn lời thoại đã được chuẩn bị trước.
Thôi Thái Dạ thấy tức giận vì bị ứng phó, bị qua mặt. Trước đó không phải cô chưa từng diễn kịch như vậy, nhưng chưa khiến anh tức giận như bây giờ.
“Thôi Thái Dạ, anh có muốn ở lại ăn cơm không? Tư Nhã sắp đến rồi, cô ấy sẽ mua đồ ăn ở ngoài, tôi sẽ bảo cô ấy mua thêm phần của anh nữa nhé!” Nụ cười thì xuề xòa lấy lòng, lời hỏi thăm thì dè dặt, một Dung Tiểu Ái như vậy, anh bỗng không muốn thấy một chút nào nữa.
“Không cần!” Thái Dạ gượng gạo đáp lại, rồi lấy áo khoác trên ghế sô-pha đẩy cửa bước ra.
“Anh ta cứ thế mà đi sao? Không tỏ tình với cậu à?” Trong một góc của phòng tập múa, Tư Nhã và Tiểu Ái đang lười biếng tựa vào nhau.
Gần một tháng nữa sẽ đến kỳ thi sát hạch, vì vậy các sinh viên khoa Diễn xuất đều ra sức luyện tập, không có nhiều thời gian quan tâm tới mấy tin đồn nhảm của người b