Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
ạn học trong lớp. Nhưng thỉnh thoảng thấy cảnh Hình Tư Nhã và Dung Tiểu Ái thì thầm to nhỏ với nhau, họ vẫn nhìn các cô với ánh mắt khinh thường. Một nửa trong số đó là sự xem thường, và một nửa là đố kị.
Hiện tại đại đa số người dân trong thành phố S đều biết Dung Tiểu Ái là vị hôn thê do Nhị thiếu gia Thôi Thị công khai thừa nhận, kỳ nghỉ đông này sẽ tổ chức lễ đính hôn. Đồng thời, với tư cách là sinh viên khoa Diễn xuất, Dung Tiểu Ái không những nắm chắc tờ giấy thông hành miễn phí trong giới điện ảnh, mà còn là vé tàu hạng nhất. Như thế sao lại không khiến người ta đố kị chứ?
Lời nói của Tư Nhã lập tức nhận được cái lườm của Tiểu Ái: “Cậu không có cảm xúc gì với anh ta sao? Thôi Thái Dạ rất đẹp trai đó. Tuy không so bì được với anh cậu, nhưng là người giàu có, vừa có địa vị lại vừa phong độ. Cậu thật sự không cân nhắc sao?”
“Đẹp trai ai mà chẳng thích! Chỉ là nói đến chuyện yêu đương mình chẳng phải đã sớm hạ quyết tâm tạm thời không yêu hay sao. Nhưng cho dù muốn yêu, mình cũng không chọn anh ta. Loại công tử phong lưu đa tình lại có nhiều tiền chỉ là giấc mộng hão huyền của bọn con nít, loại dân thường tâm hồn thuần khiết như bọn mình vẫn nên an phận thì hơn.”
“Cậu cho rằng anh ta sẽ không bị cuốn hút bởi sự đời thường của cậu à?” Tư Nhã tung ra một câu nói sâu xa.
“Sao mình cứ cảm thấy cậu đang nói tốt giúp anh ta vậy nhỉ? Cho dù anh ta thật sự có ý với mình, mình cũng không tiếp nhận!”
“Đó là vì nguyên tắc cậu đã đặt ra sao?”
“Không!” Tiểu Ái ngừng lại giây lát, rồi bật cười thành tiếng: “Thực ra… là vì mình không thích hàng đã qua tay quá nhiều người.”
Tư Nhã: “…”
“Gì chứ? Có lẽ nào đàn ông được lựa chọn phụ nữ, phụ nữ lại không thể vứt bỏ đàn ông? Mình chỉ thích những người đàn ông “sạch sẽ”, trước kia có thể đã có bạn gái cũng không sao, nhưng nếu là loại thay bạn gái như cơm bữa thì không thể chấp nhận được. Dù sao cũng không phải là dã thú, mà nếu có là dã thú cũng phải xem có đang ở thời kỳ “ấy” không chứ.” Câu cuối cùng mà Tiểu Ái hình dung đã khiến cho Tư Nhã cười ngặt nghẽo. Tư Nhã ra sức ấn tay vào trán Tiểu Ái: “Nhưng cậu cũng hơi tuyệt tình đó, ngay cả cơ hội mở lời cậu cũng không cho anh ta!”
“Quên đi! Cậu thật sự nghĩ rằng anh ta là cậu bé thuần khiết mới yêu à? Anh ta là Thôi Thái Dạ đó. Chưa biết chừng tối hôm đó đã kéo theo người đẹp lên ngọn nói nào đó mà phóng đãng ấy chứ!”
“Cái đó thì… Mặc dù cậu cũng khá xinh đẹp, nhưng so với những cô người mẫu, những ngôi sao trước kia của anh ta thì cậu vẫn còn kém xa đó! Nếu như mình là anh ta, bị cậu nói như vậy, nhất định sẽ không bao giờ có hứng thú với cậu nữa!”
“Cậu rốt cuộc là đứng về bên nào vậy?” Tiểu Ái tức giận.
“Ai đẹp trai thì đứng về phía người ấy!” Tư Nhã không một chút lương tâm, duỗi chân tay ra: “Đứng dậy! Luyện tập nào!”
Giới showbiz quả nhiên là có thiên hướng “có mới nới cũ”. Sau khi tin đồn tình ái của Thôi Thái Dạ và nữ sinh viên đại học Dung Tiểu Ái chuyển thành tình yêu nam nữ bình thường, đám paparazzi sau khi bám riết một thời gian cũng dần không còn hứng thú nữa.
Trong giới showbiz trai xinh gái đẹp nhiều vô kể, cả người cũ lẫn người mới đều tìm đủ mọi cách để đánh bóng tên tuổi, sao có thể để một sinh viên nhỏ bé “chiếm hết đất dụng võ” chứ! Không quá năm, sáu ngày, Tiểu Ái lại có thể bình thường ra ngoài.
Tiểu Ái vì thế mà rất vui mừng, thậm chí còn nghĩ tới chuyện, có lẽ lúc Dung Kỳ kết thúc chuyến quay ngoại cảnh ở Vân Nam về, chắc không hay biết đã từng xảy ra những chuyện gì. Đương nhiên, nếu không phát hiện ra chuyện sau đó, tâm nguyện nho nhỏ đó của cô có lẽ sẽ trở thành hiện thực.
Đêm giáng sinh, đã bất ngờ xảy ra một chuyện. Khi vừa trang điểm xong, đang chuẩn bị đón lễ giáng sinh và sinh nhật, thì một vài người đàn ông mặc áo đen lạ mặt chặn ở trước cửa căn hộ, bắt cóc Dung Tiểu Ái.
Một đêm ở Sentosa
Quá trình bắt cóc diễn ra vô cùng gay cấn. Tiểu Ái từ tiểu khu được chuyển đến chiếc xe Hummer H2, sau đó lại bị chuyển tiếp đến máy bay trực thăng trên nóc của một tòa nhà cao ốc. Cô ra sức vùng vẫy cuối cùng bị bó lại như chiếc bánh chưng, ngay cả miệng cũng bị dán kín bưng. Sau đó, vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi lúc nào không biết, khi tỉnh dậy Tiểu Ái mới phát hiện ra mình đang ở độ cao hơn ba trăm nghìn mét.
Đây là máy bay cỡ nhỏ tư nhân, nhìn xuyên qua cửa sổ, có thể thấy những đám mây bị ánh chiều tà nhuộm thành màu cam, kéo dài như đại dương mênh mông. Không phải chứ?… Bây giờ bọn tống tiền đều chi tiền bạo tay như vậy ư?
Tiểu Ái nhìn xuống, phát hiện ra dây thừng và băng dán trên người đã được cởi bỏ hết. Một cô tiếp viên hàng không cười rạng rỡ đặt một đĩa bò bít-tết lên bàn ăn.
Tiểu Ái trợn mắt nhìn mấy người đàn ông mặc áo đen đang im lặng: “Này! Các ông có phải là bắt cóc tống tiền không vậy? Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, so với siêu sao còn kém xa. Điều động cả máy bay cỡ nhỏ đến bắt cóc tôi, các ông sẽ bị lỗ nặng đấy!”
Khi tâm trí Tiểu Ái đang phiêu