Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
mua để khi về huyện Nghi tặng cho Phu nhân Tần huyện lệnh.
Người làm trong tiệm gói đồ lại, Mộ Dung Tuyết hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Người làm cười híp mắt nói: “Tổng cộng bốn lượng.”
Trương Long bên cạnh đã chuẩn bị bạc từ sớm, lập tức đưa cho người làm.
Mộ Dung Tuyết quay người nói với Đinh Hương: “Muội đi lấy tiền đi.”
Gia Luật Ngạn nói: “Đã trả tiền rồi.”
“Thiếp tự mua.” Đây là câu đầu tiên nàng nói với hắn từ đầu buổi đến nay, nhưng lại chẳng hề nhìn hắn.
Đinh Hương lấy bạc đưa cho người làm.
Người làm khó xử nhìn hai món tiền, không biết nên nhận món nào.
Mộ Dung Tuyết nói với Thẩm U Tâm: “Đa tạ muội muội mời ta đi xem hát, son phấn này coi như ta tặng. Ta đi trước đây.” Nói xong liền bước ra ngoài.
Lĩnh Ngộ
Không ngờ ngay cả tiền của hắn nàng cũng không chịu dùng, hiển nhiên là có ý cắt đứt quan hệ.
Gia Luật Ngạn thẹn quá hóa giận, bước lên phía trước kéo lấy cổ tay Mộ Dung Tuyết. Xưa nay hắn rất mạnh, lại đang giận nên lực đạo còn mạnh hơn mấy phần, Mộ Dung Tuyết đau đến nhíu mày, muốn gỡ ngón tay hắn ra. “Chàng buông tay ra đi.” Gương mặt nhỏ của Mộ Dung Tuyết đỏ bừng, hậm hực nhìn hắn như nhìn một tên háo sắc.
Gia Luật Ngạn lạnh lùng nhìn nàng, không hề có ý buông tay, hai người giằng co như vậy, người qua đường đều phóng ánh mắt hiếu kỳ ngoái nhìn.
Gia Luật Ngạn chưa từng lôi lôi kéo kéo chốn đông người thế này bao giờ, hắn cũng chưa từng ra tay níu giữ nữ nhân nào, nhưng đối với Mộ Dung Tuyết lại phá lệ đủ điều. Lúc này điều khiến hắn giận nhất không phải là nàng từ chối tiền tài và ý tốt của hắn, mà hôm này là sinh thần của hắn, chắc nàng biết, cũng tuyệt đối không quên, nhưng nàng lại không có biểu hiện gì, định phẩy áo rời đi.
Cơ thể hai người áp sát vào nhau, hắn ôm lấy nàng, hơi thở phả lên má nàng. Nàng tức tối quay mặt đi, không muốn ngửi mùi của hắn.
Đinh Hương theo sau xe ngựa hậm hực nói: “Chưa thấy ai mặt dày mày dạn như vậy.”
Bội Lan nói: “Ngài ấy không làm gì tiểu thư đâu, cô không nghe Thẩm cô nương nói sao, là muốn cùng ăn bữa cơm thôi.”
Sảnh Nhi khó hiểu hỏi: “Cùng ăn bữa cơm tại sao Phu nhân lại không vui như vậy?”
Bội Lan muốn nói nhưng lại thôi, đoàn người theo sau xe ngựa, đi chừng nửa canh giờ, đến một rừng phong yên tĩnh, lúc này đang là mùa thu, màu lá đỏ rực như lửa. Đi vào trong là một hồ nước, trên hồ có mấy chiếc thuyền nhỏ, còn có ngư dân đang giăng lưới. Bên hồ xây mấy tòa nhà trúc, có giậu trúc vây quanh.
Ngoài Linh Sơn tự, đây là nơi thanh tịnh thứ hai giữa chốn náo nhiệt mà Mộ Dung Tuyết nhìn thấy, thật không ngờ nơi Kinh thành phồn hoa này vẫn còn một chỗ như vậy.
Xuống xe ngựa, Gia Luật Ngạn đi sau nàng không rời nửa bước, cứ như đề phòng nàng quay người đi mất.
Mộ Dung Tuyết quay lại trừng hắn một cái.
Trong phút chốc Gia Luật Ngạn lại cảm thấy có lửa nổi lên, thật là phản rồi, bây giờ còn dám trừng mắt với hắn nữa.
Xưa nay nàng vẫn luôn nhìn hắn tràn đầy tình tứ, hắn lại luôn cười nàng mỗi khi nàng nhìn hắn đắm đuối, đích thực vì trong sóng mắt nàng là sự ái mộ và say đắm đối với hắn không hề che giấu.
Mấy người đến trước một gian nhà trúc, bên trong có một ông lão mặt mũi xấu xí bước ra. Trương Long bước tới dặn dò vài câu, ông lão nhiệt tình mời mọi người vào trong.
Tất cả đồ đạc đều bằng trúc, ngay cả sàn nhà cũng bằng trúc, ở đây cứ như đang ở giữa rừng trúc, hốc mũi tràn ngập mùi hương tươi mát sảng khoái.
Tâm trạng Mộ Dung Tuyết hơi dịu lại, ngồi xuống uống một ly nước lá trúc, lòng nghĩ dù sao cũng đến rồi, vậy thì ăn uống thỏa thích một bữa, chút nữa mình tự trả tiền là được. Vậy là nàng biến thân thành một hồ lô sầu, nhìn thẳng vào chiếc bàn trúc chờ thức ăn.
Mấy lần Thẩm U Tâm gợi chuyện nàng đều không tiếp lời, cuối cùng biến thành Gia Luật Ngạn và Thẩm U Tâm câu được câu không trò chuyện với nhau, không khí vô cùng nhạt nhẽo.
Không bao lâu, một mùi thơm nồng xộc vào nhà trúc.
Ông lão bắt đầu dọn thức ăn. Tốc độ rất nhanh, Mộ Dung Tuyết nhìn sang thấy là canh gà hầm, đầu cá hầm. Lòng nghĩ những món này đã được chuẩn bị từ sớm rồi, khách đến là hâm lại.
Cuối cùng là món cá nướng, hai mặt vàng ươm, cũng không biết bên trên rải một lớp gì, cảm giác khi vào miệng thật sự rất bất ngờ.
Mộ Dung Tuyết vừa thưởng thức vừa đoán là gia vị gì. Nhưng nghĩ kĩ lại thì đâu phải loại gia vị nào nàng cũng biết hết, nàng bẩm sinh rất hiếu kỳ với việc nấu nướng, thấy ông lão liền hỏi: “Lão bá, trên cá này đã bỏ gia vị gì vậy?”
“Điều này…” Ông lão xoa tay cười hi hi: “Thật sự xin lỗi, đây là bí truyền của nhà tôi.”
Mộ Dung Tuyết ngại ngùng cười trừ, cũng đúng, đây là mật kĩ dụ khách của người ta, làm sao có thể truyền ra ngoài được.
Gia Luật Ngạn bên cạnh cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chuyện với nàng, thấp giọng nói: “Ta biết.”
Hắn chờ nàng hỏi mình, nào ngờ nàng làm như không nghe thấy, không buồn nhìn hắn một lần, cứ như hắn là không khí. Gia Luật Ngạn suýt chút đập đũa xuống bàn, ngo