Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2269 lượt.
giày vò đến mềm nhũn vô lực trên ghế, cười nói: “Ta đi gọi Trương Long đưa nước đến.”
“Đừng mà. Hắn sẽ cười đó.”
Hắn véo mặt nàng, “Nàng còn sợ người ta cười sao, da mặt nàng dày như vậy mà.”
Nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, muốn vung quyền đấm hắn, nhưng bị hắn lắc người tránh đi, còn mình lại nhũn ra suýt ngã xuống đất, hắn cười ha ha đón lấy nàng ôm lên giường, dùng chiếc yếm lau cho nàng, cười nói: “Chút nữa xem nàng làm sao trở về.”
Nàng chớp mắt: “Thiếp không thể về.”
Hắn hỏi: “Tại sao?”
Nàng ôm chặt eo hắn, cười tươi như hoa: “Thiếp bán giường ở Mai quán rồi.”
Đầu Hàng
Hắn cứ như nghe thấy một chuyện vô cùng hoang đường, không thể tưởng tượng nổi: “Tại sao?”
Nàng cười dịu dàng nói: “Tân hôn phải dùng giường mới. Thiếp cho Quản gia đi tìm một thợ mộc rồi, thiếp muốn đóng một chiếc giường mới. Kiểu dáng thiếp đã thiết kế xong, chính tay vẽ bản mẫu, phu quân nói xem có phải thiếp giỏi lắm không?”
Cái miệng anh đào nhỏ của nàng mấp máy, nói một cách êm tai như bôi mật, nhưng hắn không hề bị cảm nhiễm, gương mặt vốn còn mang ý cười nhạt, nay đã bốc hơi lạnh như băng giá tháng chạp.
Nàng không sợ chết tiếp tục nói: “Ngạn lang, thiếp vẽ mẫu giường cho chàng nhé. Chàng xem có thích không?” Nói xong liền đứng dậy lấy bút trên thư án.
Đinh Hương và Bội Lan lặng lẽ đứng bên cạnh Mộ Dung Tuyết, một trái một phải cùng đau lòng với tiểu thư, thầm mắng cô gia nhẫn tâm kia té tát.
Mộ Dung Tuyết âm thầm khóc một hồi, vốc nước trong khe rửa mặt rồi đột nhiên đứng dậy đi về phía đối diện.
Đinh Hương vội bước theo nàng, dè dặt hỏi: “Tiểu thư, hay là tối nay ở Lan quán hoặc Cúc quán đi?” Nàng ta biết bệnh sạch sẽ trong lòng tiểu thư, bởi vậy không dám nhắc đến Trúc quán, nàng ta không biết Lan quán và Cúc quán từng có mỹ nhân nào ở chưa, nhưng ít ra trước mắt cũng chưa nghe nói, có thể suy xét.
“Không.”
Giọng Mộ Dung Tuyết bình tĩnh, cứ như người khóc lóc đau khổ vừa rồi không phải là nàng.
“Vậy hay là ở tạm phòng của nô tỳ.”
“Ta muốn đến Khách xá thanh.”
Bội Lan nghe mà trố mắt ra.
Đinh Hương lắp bắp nói: “Tiểu thư, vậy… có thích hợp không?”
Mộ Dung Tuyết hít hít mũi nói: “Có gì mà không thích hợp, chẳng phải chàng nói trừ Ẩn Đào các, ta ở đâu cũng được sao.”
Nàng bán đi giường của Mai quán chính là để vào ở Khách xá thanh. Như vậy có thể thấy được tình hình giao tình của Gia Luật Ngạn và Thẩm U Tâm bất kỳ lúc nào, còn có thể ngăn cản hai người phát triển thêm bước nữa. Nhưng vừa rồi nàng bị sự dịu dàng của Gia Luật Ngạn mê hoặc nên quên mất dự định ban đầu, nàng mặt dày lên tiếng yêu cầu vào ở Ẩn Đào các, dù sao đó cũng là nơi ở của hắn, nếu hắn có thể giữ nàng lại, ít ra cũng cho thấy trong lòng hắn nàng đã có chỗ đứng. Nhưng hắn đã không hề do dự mà cự tuyệt.
Lúc này nàng mới biết lòng hắn khó đả động dường nào, cho dù phút trước vô cùng thân mật, phút sau vẫn có thể trở mặt vô tình. Nàng đau lòng tột độ, nhưng vì thế càng khơi dậy tinh thần bất khuất, nàng nghĩ, bất luận thế nào nàng cũng đã vào được Ẩn Đào các, đã giành được một phần thắng lợi, không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Mộ Dung Tuyết đi đến trước cánh cửa màu liễu của Khách xá thanh, bảo Đinh Hương đi gõ cửa.
Sảnh nhi vừa nhìn thấy nàng liền nở nụ cười tiếp đón.
“Chào Phu nhân.”
“Tiểu thư nhà ngươi đã nghỉ chưa?”
“Vẫn chưa, mời Phu nhân, nô tỳ sẽ đi thông báo ngay.” Nói xong Sảnh nhi rảo bước lên bậc thềm.
Một lát sau, Thẩm U Tâm từ trong phòng bước ra, nàng mặc một chiếc váy dài thường ngày màu xanh lục, tóc vấn lỏng, cười với Mộ Dung Tuyết như tiên tử dưới trăng: “Tẩu tẩu đã lâu không đến.”
Mấy chữ “Lâu không đến” khiến Mộ Dung Tuyết hơi đỏ mặt, đâu có lâu, đến thường là đằng khác.
“Trễ vậy rồi còn làm phiền muội muội, thật sự là bất đắc dĩ. Ta bán mất giường ở Mai quán rồi, giường mới còn chưa đóng xong, tạm thời ở nhờ Khách xá thanh một thời gian, muội muội không để tâm chứ.”
Nghe đến hai chữ “Bán giường”, cho dù là Thẩm U Tâm luôn điềm tĩnh ung dung cũng lộ ra biểu hiện kinh ngạc ngơ ngác, nhưng tiếp đó lại cười dịu dàng: “Vương phủ là nhà của tẩu tẩu, Khách xá thanh cũng ở trong Vương phủ, muội vốn là khách, sao có thể để tâm. Tẩu tẩu nói vậy há chẳng phải khiến muội không chốn dung thân sao.”
“Ta chỉ sợ quấy rầy sự thanh tịnh của muội muội thôi.”
“Đâ có, một mình muội đang cảm thấy buồn chán vô vị, chép thơ để giết thời gian đây, tẩu tẩu đến vừa hay có thể trò chuyện với muội.” Nói xong Thẩm U Tâm liền đưa Mộ Dung Tuyết vào thư phòng mình.
Mộ Dung Tuyết vừa nhìn thấy thư phòng này, một mùi chua ngòm xông thẳng lên mũi, khiến sống mũi bị ngâm đến nhũn ra. Bài trí ở đây rõ ràng là một phiên bản thu nhỏ của thư phòng Ẩn Đào các.
Thư án cũng bằng gỗ tử đàn, bên trên cũng có một con tỳ hưu chặn giấy, tờ giấy bên dưới có viết mấy câu thơ.
“Trơ mình lặng bước Tây lâu, trăng vòng câu.
Tịch mịch ngô đồng viện thẳm, khóa thanh thâu.
Cắt chẳng nổi, gỡ càng rối, mối ly sầu”[1'>.