Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
hi vọng có thể hòa nhập vào tất cả mọi thứ của hắn.
Tâm trạng này hắn không thể nào lý giải được, hắn chỉ có cảm giác bị người ta xâm chiếm địa bàn, đảo lộn toàn bộ cuộc sống của hắn, nếu là trước đây hắn đã nhảy lên xà nhà nổi giận rồi, nhưng hắn kinh ngạc phát hiện rằng mình vẫn chưa nổi nóng, chỉ nghiến răng nhịn lại, quả nhiên những rèn luyện của cuộc sống này không hề có kết thúc, từ khi gặp nàng, tu vi nhẫn nại của hắn ngày càng đạt đến một cảnh giới cao thâm hơn…
Mộ Dung Tuyết vui mừng khôn xiết, nàng đã chuẩn bị sẵn nước nóng cho hắn, cởi giày cho hắn. Chỉ cần là người nàng yêu, cho dù rửa chân cho hắn cũng là hạnh phúc.
Hắn hít một hơi thật sâu, kết quả bị mùi từ túi thơm kia làm hắt hơi mấy cái. Hắn nhịn cảm giác khó chịu khắp người, nằm giữa một đống đồ màu hồng, đau khổ nhắm mắt. Giường của nàng lúc nào mới đóng xong đây.
Vấn đề này Mộ Dung Tuyết cũng nghĩ đến rồi. Ăn sáng xong, nàng đưa Đinh Hương, Bội Lan đến Tạp dịch viên. Nghe nói Quản gia Mộc Tiêu đã tìm cho nàng thợ mộc giỏi nhất Kinh thành, họ Lưu tên Đại Nghiệp.
Lưu Đại Nghiệp vừa thấy Mộ Dung Tuyết liền lộ ra biểu hiện khổ sở.
“Phu nhân, hình vẽ hôm qua tiểu nhân đã xem rồi, khung giường thì cũng dễ, nhưng hình vẽ thật sự quá phức tạp, nếu một mình tiểu nhân làm việc này, chỉ e phải nửa năm mới xong, trong tay tiểu nhân có mấy đồ đệ, muốn gọi đến quý phủ, như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn một chút.”
“Không sao, một mình ông cứ từ từ làm đi, dăm ba năm cũng không sao, chỉ cần làm sao cho đẹp là được.” Mộ Dung Tuyết cười cười nói với Đinh Hương: “Đưa sư phụ ít tiền công. Làm chậm mới chắc, Lưu sư phụ cứ từ từ mà làm, không vội.”
Nói xong liền cười híp mắt rời đi. Chỉ cần giường chưa đóng xong thì nàng có thể ở mãi trong Ẩn Đào các, tưởng tượng cảnh hai người sớm tối bên nhau, hình bóng không rời, há chẳng phải sẽ khoái hoạt như thần tiên quyến lữ sao? Nàng càng thêm tin vào câu “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”.
Tịch dương ngả về Tây, nàng đưa Đinh Hương, Bội Lan trở về Mai quán.
Ám Hương, Sơ Ảnh gặp lại nàng phải nói là phục lăn ra đất. Vị Trắc phi phu nhân mới đến này lại còn vào được Ẩn Đào các nữa, đúng là trời đất đảo ngược. Hiện giờ cả Vương phủ đều đang thảo luận chuyện này, đối với vị Mộ Dung trắc phi trông không hề kiêu căng, bụng không thành phủ này, các hạ nhân đều không kìm được mà nhìn bằng con mắt khác.
Có người đoán rằng vì nàng dung mạo xinh đẹp nên được Vương gia yêu thích, có thể vào ở Ẩn Đào các, nhưng xưa nay các nữ nhân được tặng cho Gia Luật Ngạn làm gì có ai xấu, hiển nhiên sắc đẹp không phải là giấy thông hành. Vậy là có người đoán rằng Vương gia sủng ái Mộ Dung Tuyết như vậy là vì nàng là nghĩa muội của Triệu Chân Nương. Nhưng Ám Hương, Sơ Ảnh ở với Mộ Dung Tuyết được mấy ngày lại kiên định cho rằng, đây là do sức hút của Mộ Dung trắc phi. Thân là nữ nhân họ còn không kìm được mà yêu thích vị trắc phi này, huống gì là nam nhân.
Thật ra họ đều nghĩ sai, thông thường những nữ nhân mà nữ nhân thích thì nam nhân lại không thích. Còn loại nữ nhân mà nữ nhân không thích thì nam nhân mới thích, có khi xinh đẹp khiêu gợi, phong tình vạn chủng khiến hồn nam nhân lạc vào cõi mộng. Nhưng có khi thanh cao xa vời, không nhuốm bụi trần, chỉ là một nụ cười nhạt lại vô cớ khiến người ta tự thẹn không bằng, cho người ta cảm giác nàng là một áng mây trắng phiêu bồng, còn mình là một vũng bùn.
Mộ Dung Tuyết trở về Mai quán chỉ để nấu ăn, hơn nữa món ăn hôm nay đặc biệt tinh xảo, tốn hết tâm tư. Vì hôm nay nàng muốn đãi khách, khách lần này chính là tình địch của nàng, Thẩm U Tâm.
Sau khi làm cơm xong, nàng dặn Ám Hương, Sơ Ảnh bỏ các món ăn vào hộp. Sau đó đưa Đinh Hương, Bội Lan, Ám Hương, Sơ Ảnh đến Khách xá thanh.
Thẩm U Tâm thấy bốn nha hoàn ai cũng xách một hộp thức ăn bằng gỗ đen thì vô cùng kinh ngạc, đây là…
Mộ Dung Tuyết cười ngọt ngào: “Tối qua làm phiền muội muội thật sự rất ngại, hôm nay đặc biệt chính tay nấu mấy món ăn, mời muội muội một bữa cơm.”
Cơm đưa đến tận cửa mà mời đã khiến Thẩm U Tâm bất ngờ rồi, hơn nữa còn là Mộ Dung Tuyết đích thân xuống bếp, càng khiến người ta kinh ngạc hơn, Thẩm U Tâm vội nói: “Không dám. Làm phiền tẩu tẩu rồi, mau ngồi.”
Gia Luật Ngạn về đến Ẩn Đào các, vốn tưởng sẽ có một con chim nhỏ từ trong bay ra đón hắn, nào ngờ lại lặng ngắt như tờ. Yên lặng chờ trong phòng tuyệt đối không phải là phong cách của nàng. Hắn đang bất ngờ thì Trương Long nói: “Vương gia, Phu nhân đang ở Khách xá thanh, mời ngài về thì sang đó ngay.”
Gia Luật Ngạn vừa nghe ba chữ “Khách xá thanh”, sắc mặt sầm xuống, lập tức quay người đi về hướng Khách xá thanh.
Vào cửa chỉ nghe bên trong truyền ra tiếng trò chuyện nho nhỏ, từ sau khi nàng hỏng giọng đã không còn nói nhiều như trước, so với giọng nói khàn đặc trầm thấp của nàng, thanh âm giòn giã của Thẩm U Tâm càng trở nên êm tai.
Gia Luật Ngạn nhìn nàng, rồi lại nhìn Thẩm U Tâm, thấy Thẩm U Tâm sắc mặt như thường, lúc này mới yên tâm, với hiểu biết của hắn về Mộ Dung Tuyết, có thể nhịn cơn ghen ba