Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2474 lượt.

ngày không phát tác, còn có thể ôn hòa nhã nhặn trò chuyện với Thẩm U Tâm, thật sự là kỳ tích. Mỗi lần nàng vừa bước vào Khách xá thanh, hắn liền theo đến đưa nàng đi ngay chính vì sợ nàng khóc lóc om sòm ở Khách xá thanh, trở thành trò cười, nhưng mấy lần vừa rồi cho thấy nàng chín chắn, độ lượng hơn tưởng tượng của hắn nhiều.
“Vương gia, thiếp nấu mấy món ăn mời Thẩm biểu muội nếm thử.” Mộ Dung Tuyết nhìn ánh mắt thăm dò của hắn, lòng hơi khó chịu, tại sao mỗi lần nàng ở cùng Thẩm U Tâm hắn đều có biểu hiện đề phòng, lẽ nào hắn sợ nàng mưu hại ý trung nhân sao? Lẽ nào trong lòng hắn nàng là nữ nhân xấu xa như vậy sao?
Gia Luật Ngạn vào phòng.
Lúc này Ám Hương, Sơ Ảnh và Đinh Hương, Bội Lan đang dọn thức ăn trong hộp ra bàn.
Thẩm U Tâm đã hiếu kỳ với mấy món ăn này từ sớm, chằm chằm nhìn không rời mắt.
Thông thường các thiếu nữ bẩm sinh đều nhạy bén với màu săc, mấy món ăn này vừa đập vào mắt liền đoạt hết ánh nhìn của nàng. Trong đó có một đĩa thịt viên, cũng không biết là làm bằng gì, có màu xanh, màu tím, màu đỏ, màu vàng, bốn viên thịt kích cỡ như một, tròn bóng như châu, màu sắc tươi sáng, khiến người ta thèm thuồng.
“Tẩu tẩu, đây là viên gì vậy?”
“Đây gọi là Nhân sinh tứ hỉ.”
Thẩm U Tâm hiếu kỳ hỏi: “Nghĩa làm sao?”
“Màu xanh này là nắng hạn gặp mưa. Màu tím là tha hương gặp cố tri, màu vàng là lúc kim bảng đề danh, còn màu đỏ này,” Nàng cười ngọt ngào, sóng mắt hướng về phía Gia Luật Ngạn: “Đương nhiên là đêm động phòng hoa chúc.”
Vừa dứt lời, Thẩm U Tâm bất giác đỏ mặt, thấp giọng cười nói, “Tẩu tẩu thật là một người thú vị.”
Đương nhiên rồi, không chỉ nấu được những món ăn độc đáo mà còn đặt được cái tên độc đáo nữa, đây là điểm nàng tự đắc nhất. Mộ Dung Tuyết cười híp mắt nhìn Gia Luật Ngạn, chờ lời khen của hắn, nhưng hắn lại không hề động đậy, vẫn ngồi ngay ngắn ở đó, dường như vốn khồng hề nghe thấy giải thích xúc động lòng người của nàng về bốn viên thịt, bộ dạng cứ như một khúc cây, lớp vỏ xù xì không hiểu phong tình, nhưng lại là một khúc cây vô cùng anh tuấn.
Thẩm U Tâm lại hiếu kỳ nhìn dĩa ánh vàng, mỏng như cánh ve, sắc vàng óng ánh, cũng không biết bên trong cuộn thứ gì, thoang thoảng một mùi hương trái cây mê hoặc.
“Đây là…”
Mộ Dung Tuyết đáp: “Đây là Nhất quyển tương tư[1'>.”
[1. Một cuốn tương tư.'>
Thẩm U Tâm cười ngọt ngào: “Tên hay.”
Gia Luật Ngạn nhíu mày: “Ta nhớ cuốn tương tư lần trước không phải như vậy.”
Mộ Dung Tuyết thở dài: “Lần trước tương tư nồng hơn, lần này nhạt rồi.”
Gia Luật Ngạn như cười như không, không nói thêm gì nữa.
Thẩm U Tâm dường như hiểu ra điều gì, mỉm cười không hỏi nữa mà khen món ăn ngon.
Gia Luật Ngạn vẫn không nói gì, Mộ Dung Tuyết có hơi thất vọng, rõ ràng ngay cả Thẩm U Tâm cũng khen nàng, có thể thấy mấy món ăn này thành công dường nào, nhưng sao hắn lại không hề động tâm như vậy, nàng thật nghi ngờ phải chăng vị giác của hắn có vấn đề gì. Nhịn một lúc, nàng thật sự không nhịn nổi liền hỏi: “Phu quân, có ngon không?”
Hắn đáp lại một câu: “Ăn không nói ngủ không kêu.”
“……” Mộ Dung Tuyết chỉ đành cúi đầu ăn cơm, ban đầu nàng ngồi bên cạnh Gia Luật Ngạn, nhưng như vậy nàng phát hiện rằng không thể nhìn thấy mắt Gia Luật Ngạn, không thể nào quan sát được hắn có đang nhìn Thẩm biểu muội không, vậy là nàng đứng dậy ngồi bên cạnh Thẩm U Tâm, như vậy có thể thấy rõ ràng ánh nhìn của hắn.
Cũng không biết có phải vì nàng ngồi đối diện với hắn không, hắn dường như không thể nhìn Thẩm U Tâm được nữa, cụp mắt cúi đầu dùng cơm, Mộ Dung Tuyết kinh ngạc vui mừng phát hiện ra rằng tối nay hắn ăn đến ba chén cơm.
Điều này chứng tỏ thức ăn tối nay thành công dường nào.
Trước khi đi, nàng nói với Thẩm U Tâm: “Muội muội có thích thức ăn ta nấu không?”
“Dạ thích.” Thẩm U Tâm cười tươi như hoa, trên má là sắc phù dung đáng yêu.
“Vậy sau này ta sẽ lại nấu cho muội nữa.”
“Không dám làm phiền tẩu tẩu.” Thẩm U Tâm vừa nói vừa nhìn Gia Luật Ngạn.
Gia Luật Ngạn không nói lời nào, đến khi ra khỏi Khách xá thanh hắn mới nói với Mộ Dung Tuyết: “Sau này không có chuyện gì thì đừng đến Khách xá thanh nữa.”
Mộ Dung Tuyết ngẩn ra: “Tại sao?”
Hắn nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Không tại sao hết, không phải như nàng nghĩ đâu, bởi vậy nàng không cần làm thế này nữa.”
Mộ Dung Tuyết đỏ mặt, dường như trong chốc lát đã bị hắn nhìn thấy mánh khóe nhỏ của mình, nàng ngại ngùng nói: “Thiếp không có ý gì hết, chỉ muốn làm cho biểu muội chút thức ăn ngon thôi.”
“Vương phủ không thiếu đầu bếp.” Hắn nhàn nhạt nói: “Ta cưới Trắc phi chứ không phải đầu bếp.”
Nàng bỗng ngẩn ra, lẽ nào trong lòng hắn, nàng tự tay nấu nướng là chuyện khiến hắn mất mặt sao? Nàng lòng đầy yêu thương, toàn tâm toàn ý làm thức ăn cho hắn, nhưng trong mắt hắn những chuyện này chỉ là chuyện hạ nhân mới làm, đây không chỉ là không lĩnh hội dụng tâm của nàng, mà đã hoàn toàn phủ định bản lĩnh nàng tự hào nhất.
Nàng cảm thấy vừa uất ức vừa buồn bã, trở về Ẩn Đào các, nàng đi thẳng vào phòng ngủ nhào lên giường.
Gia Luật Ng


XtGem Forum catalog