Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.
ừa, mỗi một món ăn đều dùng toàn bộ thành ý, lẽ nào chàng không nếm được tâm ý của thiếp sao?”
Đau Lòng
Trương Long đứng bên cửa vốn cụp tai cúi đầu giả điếc, nhưng gương mặt đỏ bừng đã bán đứng hắn.
Gia Luật Ngạn ngượng ngùng quay người bước vào thư phòng.
Hắn không trả lời câu hỏi của nàng, Mộ Dung Tuyết có hơi thất vọng, nhưng trở về Mai quán vẫn tràn đầy tình yêu, nghiêm túc chuẩn bị cho hắn một bữa ăn cực kỳ phong phú, sau đó tỉ mỉ bỏ vào hộp, cho Đinh Hương, Bội Lan đưa đến Ẩn Đào các.
Đinh Hương mở hộp thức ăn, đập vào mắt Gia Luật Ngạn là mấy món ăn sực nức mùi thơm, màu sắc rực rỡ, tạo hình đẹp mắt, vừa nhìn đã biết là phong cách nấu ăn chỉ thuộc về nàng, ngay cả dĩa đựng thức ăn cũng vô cùng chú trọng, mỗi món ăn phối với một chiếc dĩa khác nhau.
Gia Luật Ngạn ngồi trước bàn, điều khiến nàng kinh ngạc vui mừng hơn là không ngờ hắn vẫn chưa động đũa, còn đang chờ nàng. Nàng thụ sủng nhược kinh đi đến trước mặt hắn, không nén nổi hân hoan trong lòng, nụ cười rực rỡ hơn áng mây đẹp nhất.
Gia Luật Ngạn nhìn nàng, chỉ một món ăn hỏi: “Đây là gì?”
“Món này tên là Ái luyến.”
Hắn lộ ra một tia bối rối, đặt tên kín đáo một chút có được không? Vốn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cái tên này đã khiến hắn ngại không hỏi nữa.
Mộ Dung Tuyết xấu hổ cười cười, giải thích cho hắn: “Vì làm từ hoa sen nên lấy đồng âm là Ái luyến[1'>.”
[1. Sen và luyến đồng âm.'>
Hắn kinh ngạc hỏi: “Hoa sen?”
“Dạ, cánh sen trắng cuốn nhân đậu đỏ, rồi dùng bột mì trứng gà chiên lên. Chàng nếm thử đi, còn có mùi thơm của hoa sen nữa đó.”
Hắn càng kinh ngạc hơn, trong lúc hiếu kỳ liền lấy đũa gắp lên nếm thử, quả nhiên mùi vị thanh mát, hương thơm lan khắp miệng.
“Cơm cũng dùng lá sen bọc lại để hấp, có phải hương thơm mát lòng không?” Nàng cười như gió xuân, đôi mắt sáng rực lóe lên tia khát vọng chờ được biểu dương. Biểu hiện tràn đầy tự tin này cứ luôn khơi dậy ham muốn đả kích nàng của hắn, vì bộ dạng thất vọng mím cái miệng nhỏ, vô cùng không phục của nàng thật sự rất đáng yêu.
Nhưng đả kích nhiều phải chăng sẽ ảnh hưởng đến nhiệt tình nấu ăn của nàng? Hắn đang nghĩ hôm nay có nên biểu dương nàng một cách thích đáng không? Nói thật thì thức ăn hôm nay rất ngon, tràn ngập mùi hương sen nhẹ nhàng.
Hắn nhấc ly trà hớp một ngụm, cân nhắc từ ngữ thích hợp, vừa biểu đạt được ý tán dương, lại không khiến nàng kiêu ngạo đắc ý. Lúc này Mộ Dung Tuyết đang một tay chống cằm, chớp chớp đôi mắt to ươn ướt nói: “Thức ăn hôm nay sử dụng toàn nguyên liệu dưới nước, củ sen, bánh chẻo củ năng, canh sen, hoa sen chiên, còn có cá hấp nữa, bởi vậy bữa cơm này đặt tên Ngư thủy chi hoan[2'> là thích hợp nhất.”
[1. Vui vầy cá nước, ý chỉ chuyện chăn gối.'>
Gia Luật Ngạn phụt một tiếng phun hết nước trà trong miệng ra.
Mộ Dung Tuyết vội ôm lấy hắn, vỗ vỗ vai hắn, “Phu quân, chàng không sao chứ?”
Mặt hắn đỏ ửng một mảng, một hồi sau mới ngước lên nhìn nàng. Thật sự phải trắng trợn đến vậy sao?
Dùng cơm xong, Đinh Hương, Bội Lan thu dọn chén đĩa trên bàn, Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, “Phu quân bận rộn cả buổi rồi, mau nghỉ ngơi một lúc đi.” Nói xong liền định cùng hai người rời đi.
Gia Luật Ngạn kéo nàng lại, “Nàng làm gì vậy?”
“Thiếp về Mai quán.”
Gia Luật Ngạn không vui nói: “Chẳng phải nói rồi sao, giường đóng xong rồi hẵng đi, thời gian này cứ ở đây.”
Mộ Dung Tuyết chỉ đành “Dạ” một tiếng, tuy trong lòng khó chịu, nhưng Gia Luật Ngạn đã nói hai lần rồi, nàng cũng không dám cứng rắn cự tuyệt, sợ lại chọc giận hắn, lòng liền nghĩ, chiều nay lại đi giục Lưu sư phụ đóng giường cho nhanh.
Ra khỏi sảnh chính, ánh nắng trong sân đang rực rỡ chói chang, hoa dưới hiên uể oải hé nở. Mộ Dung Tuyết lao lực cả buổi sáng, lúc về lại phí tâm tư nấu một bàn thức ăn, thật sự rất mệt mỏi, trở về phòng ngủ, nàng cảm thấy mí mắt không tách ra nổi nữa, nhưng Gia Luật Ngạn lại không có thói quen ngủ sau bữa cơm, ăn xong liền đến thư phòng.
Chờ một lát, hắn cảm thấy lúc này nàng sẽ mang trà đến cho mình, nhưng chờ hồi lâu cũng không có động tĩnh. Thư phòng lặng ngắt như tờ thật vô vị, hắn đặt công văn trong tay xuống đi vào phòng ngủ.
Không ngờ nàng đã ngủ rồi!
Nhìn dáng vẻ đang ngủ kiều diễm đáng yêu của nàng, hắn bỗng nảy sinh cảm giác bị lạnh nhạt bỏ rơi, vậy là hắn tức tối nhào lên người nàng, bóp mấy cái trên ngực nàng.
Mộ Dung Tuyết bị hắn đánh thức, đầu tiên cảm thấy có một bàn tay đang đặt trên ngực mình, còn sau lưng có một vật cứng cứng, hắn đang không hề khách sáo lột y phục nàng ra.
Nàng hiểu được ý đồ của hắn, xấu hổ kéo váy lại: “Phu quân, đừng mà, đang là ban ngày đó.”
“Chẳng phải nàng muốn vui vầy cá nước sao?” Hắn cắn vào tai nàng một cái, tay vẫn không ngừng.
“Thiếp không có.” Nàng thật oan chết đi được, vừa xấu hổ vừa tức giận đẩy hắn ra, nhưng lại không phải là đối thủ của hắn.
Hắn hậm hực nói: “Rõ ràng là muốn mà còn không thừa nhận, đây là cái gì?” Tay hắn thò xuống dưới người nàng,