pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2516 lượt.

Cha, ý cha là Tiểu Uyển lợi dụng con?”, Tần Hạo thấy thật buồn cười, “Nếu như lợi dụng con, vậy tại sao không nói cho con biết và nhờ con giúp? Chẳng phải đơn giản hơn sao?”. Thấy cha không nói gì, chỉ im lặng nhìn mình, Tần Hạo ngừng cười, đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy trong người. “Thời gian không thể trùng hợp như thế chứ? Con nói với cha mẹ thời gian kết hôn lại ngay đúng lúc cô ấy gửi thư đi sao? Điều này có ý nghĩa gì không?”
“Con không còn nhỏ nữa rồi, khả năng phán đoán không được để cảm tình làm ảnh hưởng.”
Tần Hạo và cha nhìn nhau hồi lâu, máu chảy cuồn cuộn khiến toàn thân nóng bừng, chỉ có trái tim là lạnh lẽo.
Nước ấm xối lên người mà không có cảm giác ấm áp, cô gái trong trái tim anh đang đứng ngoài kia nhưng lúc này anh không dám giáp mặt.
Anh mở cửa đúng lúc cô đang định gõ, hai người đều giật nảy mình. Tần Hạo nghe Trần Uyển nói lắp bắp: “Sao tắm lâu thế, sợ anh có chuyện gì”. Anh ném cái khăn mặt xuống, nói: “Đi gọi điện cho cậu em, ngày mai anh đến nhà”.
Trần Uyển lặng người, “Tại sao? Chẳng phải nói tháng sau rồi sao? Mẹ anh về nói với anh những gì?”
Đầu óc anh mông lung hồi lâu, không biết câu cuối cùng có ý gì, chăm chú nhìn thái độ khước từ của cô, lạnh lùng cầm điện thoại của mình đưa cho cô, “Tự gọi, anh xem em gọi. Hẹn thời gian gặp, tuần sau mình đi lấy giấy, hôn lễ đợi em tốt nghiệp xong thì tính”.
Nét mặt anh tối sầm, giọng nói lạnh lùng. Lâu lắm rồi không thấy bộ dạng này của anh, ý định ngồi xuống nói chuyện cùng anh đã biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
“Nhìn anh làm gì? Cần anh giúp em bấm số không?” Sự phẫn nộ trong ánh mắt lạnh lùng của cô như muốn trào ra, Tần Hạo giật điện thoại đang định bấm số thì thấy cô hét lên: “Anh bị điên sao?”, rồi giật điện thoại lại. Anh liền giơ tay cao lên rồi chậm rãi nói: “Anh điên không phải một hai ngày nay, từ khi biết em anh đã điên rồi. Bất luận em là người hay quỷ đội lốt người, anh đã quyết định lấy em rồi, nói anh điên anh cũng nhận”.
Trần Uyển sững người, đôi môi run rẩy nói không ra tiếng.
Tần Hạo liền nhỏ nhẹ: “Kết hôn được không? Mèo con, đừng lừa dối anh, chỉ cần lấy nhau thì việc gì cũng có thể giải quyết được”.
“Ý anh là sao? Cái gì là người cái gì là quỷ? Cái gì mà từ khi biết em anh đã điên rồi? Anh nói cho rõ ràng đi.”
“Anh cũng muốn hỏi cho rõ, em đồng ý lấy anh có thật lòng không?” Anh cười, tiếng cười khó hiểu, “Anh biết chẳng có chuyện tốt đẹp thế đâu, làm điều sai trái phải nhận hình phạt. Được, chẳng sao cả, cái gì anh cũng không tính toán, chỉ cần sống cùng em, có thể lấy nhau là đã thành công rồi”.
“Ý anh là gì?”
“Kết hôn, chỉ cần kết hôn. Chỉ cần em giả vờ, giả vờ vui vẻ sống cùng anh, em muốn thế nào cũng được, muốn làm gì anh cũng sẽ giúp. Còn không được? Anh sẽ móc tim, móc phổi ra cho em.”
Trái tim đau đớn, lồng ngực Trần Uyển phập phồng, mấy lần định mở miệng nhưng lại không nói nên lời, quay người cầm áo khoác đi ra thì bị anh túm lấy tay, “Em còn chưa gọi điện cho cậu”.
“Anh uống nhiều rồi, em sẽ xem như những lời tối nay anh nói là do hơi men”, bình tĩnh lại, Trần Uyển mới nhẹ nhàng nói. Thấy Tần Hạo lắc đầu lia lịa, tinh thần suy sụp, trong lòng bỗng chua xót. “Ngày mai hãy nói được không? Em về trước, có gì ngày mai từ từ nói.” Mặc áo khoác vào chuẩn bị cầm túi xách thì nghe anh hỏi ở phía sau: “Anh đã làm bao nhiêu điều như vậy, cuối cùng cũng không khiến em rung động sao? Cho dù một lần cũng được”.
Cô quay phắt người lại, nghiêm mặt hỏi: “Em có rung động hay không lẽ nào anh không biết?”
“Anh nghĩ là anh biết, nhưng thật ra lại chẳng biết gì. Không biết tại sao em cứ trì hoãn thời gian kết hôn, tại sao ngày mùng Một tháng Mười đột nhiên đồng ý kết hôn với anh, tại sao đồng ý rồi lại không ra điều kiện, thậm chí đến bây giờ tại sao cũng không nói với anh về chuyện của cha em, phải để anh nghe chính miệng cha anh nói?”
Một loạt câu hỏi tại sao, Trần Uyển như bị sét đánh, đến lúc nghe được câu nói cuối cùng, cô không nén nổi run rẩy, lạnh toát người.
Tần Hạo khẽ dựa người vào cửa, ánh mắt vẩn đục khó nhận biết được cảm xúc, cứ như thế anh nhìn cô rất lâu, sau mới nói: “Anh ngỡ mình có thể không để ý, tự nói với mình là không có gì, nhưng không được. Em có thể không thích anh, căm ghét anh, như tại sao lại muốn lợi dụng anh?”.






“Lợi dụng anh?”, Trần Uyển lắp bắp nhắc lại. Mẹ anh mới hồi chiều đã nói cô lợi dụng con trai cưng của bà, không ngờ đến tối lại được nghe hai từ này. Thật nực cười, thật thảm thương, Trần Uyển ơi Trần Uyển, mày muốn dựa vào cây to, nhưng đáng thương là lại túm ngay phải cọng cỏ. “Tôi không nói với anh về chuyện của cha tôi nên anh cho là tôi lợi dụng anh à?”
Ánh mắt anh vụt hoang mang, không xác định được là mình có sai không.
“Cha tôi, nếu anh muốn thì tôi sẽ nói cho nghe.” Ngừng một lúc, cô ngồi ngay xuống ghế đằng sau, toàn thân bủn rủn, cố nén nghẹn ngào, nói: “Trước đây không nói, là vì mối quan hệ của chúng ta chưa đến mức ấy. Sau này