Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
m đơn vị thực tập, vì bản thân mình và vì cả Triệu Quốc Trị. Cuối cùng mọi nỗ lực cũng thành bong bóng, Triệu Quốc Trị quyết định về quê. Đối với Ninh Tiểu Nhã, cậu ta chỉ buông tay nói: “Xem còn có duyên phận hay không”.
Trần Uyển bị ảnh hưởng bởi sự sa sút tinh thần của Ninh Tiểu Nhã, khiến cô và Tần Hạo càng thêm sóng gió, tiết xuân se lạnh, nhưng trong mắt cô lại là vẻ xơ xác tiêu điều như mùa đông đến.
Sau Tết, Tần Hạo luôn bận bịu, Trần Uyển chỉ biết anh và Diệp Thận Huy làm về bất động sản, mà chưa từng hỏi kĩ anh thế nào. Cô cảm thấy anh hay cáu giận, không đoán được là do công việc hay do sự ngăn cản của cha mẹ, hay bởi vì sự trì hoãn của cô.
Không làm tổn thương nhau thì không gọi là tình yêu. Trong cuộc đời này, tình yêu như thế là quá đủ.
Ninh Tiểu Nhã mỗi lần sau khi cãi nhau với người yêu đều nói thế, nhưng đáng tiếc, ánh mắt trong sáng ấy giờ đã không còn. Khóc mệt rồi, mắng chửi mệt rồi, mắt nhìn chằm chằm vào đầu giường như một kẻ chiến bại thảm hại.
Trần Uyển cầm chặt tờ giấy xét nghiệm, đọc đi đọc lại. Hà Tâm Mi ngồi bên cạnh cắn móng tay, chắc chắn trong đầu cô ấy cũng văng vẳng câu nói của Triệu Quốc Trị, vẻ mặt tức giận. Lúc gọi điện, Triệu Quốc Trị nói: “Tôi cũng chẳng biết phải làm sao”, sau đó hình như lương tâm thức tỉnh liền thêm vào một câu: “Nếu như... tôi có thể xin nghỉ để về, tiền nong cũng dễ nói”.
Trần Uyển cười nhạt. Tuổi xuân và sự trong sáng ngây thơ đã hao mòn, khát khao đối với tình yêu, còn cả cuộc sống bất hạnh, lấy gì mà đền bù? Mất bao lâu mới có thể hàn gắn?
Càng nghĩ càng thấy đau nhói trong tim, nỗi đau như dao cắt, quét sạch mọi hi vọng.
“Hơn hai tháng rồi...”, cô phá vỡ bầu không khí im ắng, biết là tàn nhẫn, nhưng vẫn khẽ nói: “Phải quyết định thôi”.
Có sinh cốt nhục ra không, đối với phụ nữ mà nói đó là lựa chọn đau đớn đến xương tủy. Nước mắt giàn giụa nơi khóe mắt Tiểu Nhã.
“Tớ thấy không thể để”, Hà Tâm Mi cắn trụi hết móng tay, nhắc lại: “Tiểu Nhã, không nỡ cũng không được”.
Ninh Tiểu Nhã mím chặt miệng gật đầu, đặt tay lên bụng mình xoa nhẹ.
“Đừng ngốc, nghĩ đến tương lai đi, vẫn còn mấy chục năm nữa. Cái tên hèn hạ Triệu Quốc Trị ấy, cứ để cậu ta chết đi, sau này nhất định cậu sẽ sống hạnh phúc hơn cậu ta, hãy tin tớ.”
Trần Uyển định mở lời, bỗng chuông điện thoại vang lên. Nghe xong điện thoại, cô từ bên ngoài đi vào, khóe mắt nóng bừng, nói với Hà Tâm Mi: “Mẹ Tần Hạo nói đang dạo ngoài đường, chợt nhớ đến tớ. Hỏi là tớ có bận học không, muốn gặp tớ nói chuyện”.
Hà Tâm Mi cười ha hả, “Điều gì đến sẽ phải đến. Cần tớ ra nói trước cho một tiếng không?”
Trần Uyển trầm ngâm một lúc, “Không cần, tớ tự đối phó”.
Hà Tâm Mi nhìn Trần Uyển từ đầu đến chân, “Mặc đẹp một chút, đánh thắng trận”.
Lúc mở cửa bước ra, lời nói của Hà Tâm Mi còn vẳng bên tai “Đánh thắng trận”, Trần Uyển tự động viên bản thân.
Mẹ Tần Hạo thấy cô, mặt tươi cười vui vẻ, “Đây là quán duy nhất ở Tế Thành có trà chiều Quảng Đông, đồ ăn vặt cũng ngon, cháu đợi chút rồi nếm thử.”
Đây là trà hoa cúc, Trần Uyển đứng dậy khom người rót trà. Biết rõ là bà đến với ý đồ không tốt, nhưng thái độ lại cứ như một người mẹ đầy tình yêu thương. Ninh Tiểu Nhã nói thế nào nhỉ? “Khuôn mẫu của tầng lớp quý tộc Anh, trong phép lịch sự có sự khiêm tốn, cẩn trọng của người cao quý.” Kết quả là bị Hà Tâm Mi mỉa mai: “Đừng nói hồ đồ, người khẩu Phật tâm xà mà cậu lại cho là hay ho”.
Nhớ đến chuyện này, Trần Uyển khẽ cười.
“Chẳng trách Tiểu Ngũ nhà bác nói gặp được cháu là phúc của nó, đây là một hình mẫu điển hình, thằng con ngốc nhà bác không rung động mới lạ.”
Ý nói Tần Hạo bị sắc đẹp của hồ ly tinh mê hoặc? Trần Uyển cười cười, im lặng không nói.
“Nói Tiểu Ngũ nhà này ngốc, thật sự không phải là nói dối đâu. Con trai bác như thế nào, bác là người hiểu nhất. Lúc nhỏ ngang bướng, kỳ quặc, nhưng không phải là đứa hư. Nó thuộc loại mắc những lỗi nhỏ nhưng không bao giờ mắc lỗi lớn, chỉ có điều tính khí vội vàng, cái gì không hài lòng là thể hiện ngay. Rất ít người có thể điều tiết tính khí nó. Đừng chỉ chăm chú nghe bác nói chuyện như thế, nói về Tần Hạo thì không hết đâu. Thử món sủi cảo tôm xem.” Bà Thạch Hương Lan ngừng một lúc rồi chuyển chủ đề: “Sắp tốt nghiệp rồi à, tìm được việc gì rồi?”.
“Cháu vẫn đang tìm ạ.”
“Bác thấy việc ở ngân hàng rất tốt, cũng hợp với ngành nghề của cháu, lại ổn định, nhẹ nhàng, đi ra ngoài cũng có thể diện. Theo như hoàn cảnh của cháu mà nói, có thể hoàn thành việc học, lại tìm được công việc tốt, tương lai có thể chăm sóc cho cậu mợ, con đường để đạt được quả là có nhiều gian khổ.”
Trần Uyển cắn chặt môi, không nói gì.
“Thời gian trước bác nghe nói Tiểu Ngũ có hỏi một người bác, xin giúp một vị trí trong ngân hàng. Thằng bé này, tùy tiện quen rồi, rất nhiều chuyện không chịu nói để bàn bạc với người lớn, cha nó không vui vì nó âm thầm lợi dụng mối quan hệ gia đình. Trước đây, bác không hiểu về cháu lắm, sau này nghe được cũng nhiều, bác và cha Tiểu Ngũ nói, Tiểu Uyển là cô gái tốt, nếu như vào đó có