Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

ủa mình. Bác Vương và Lạc Sa lại tỏ ra thận trọng tránh nhắc đến bất cứ thứ gì có liên quan tới Lâm Tự, không cho Lạc Trần xem tin tức, dùng cách riêng của mình để bảo vệ cô.
Họ có thể cách ly cô với tin tức nhưng không thể cản trở việc Lâm Tự lại xuất hiện trong nhà. Khi Lâm Tự về đã là nửa đêm. Cha anh đã quay trở lại Mỹ, chi nhánh công ty ở bên đó cần ông xử lý một vài việc.
Anh cố ý bỏ đi không một lời từ biệt. Lâm Tự muốn Lạc Trần bình tĩnh lại để suy nghĩ mọi việc thật rõ ràng. Những lời Lạc Trần nói ngày hôm ấy anh đều nghe thấy nhưng anh cho rằng đó là những lời nói trong lúc cô giận dỗi mà thôi. Dù sao cuộc sống sau khi tái hôn của anh cũng sẽ không có khác biệt gì với trước, anh sẽ không chuyển khỏi đây, cùng không để hai người phụ nữ có cơ hội tiếp xúc với nhau, Lạc Trần tự nhiên rồi cũng sẽ chấp nhận thôi.
Lâm Tự về phòng mình để tắm rửa trước, thay quần áo xong mới vào phòng Lạc Trần. Lạc Trần đã ngủ say. Mấy ngày đầu sau khi anh bỏ đi, ban đêm cô vẫn thường lắng nghe động tĩnh bên ngoài xem có tiếng động cơ xe hay có tiếng bước chân đi lên tầng không. Có thể đây là vì trong lòng cô vẫn còn chờ đợi, cũng có thể là cô vẫn còn ảo tưởng rằng anh sẽ quay về. Nhưng cô luôn ngủ thiếp đi trong sự chờ đợi dài đằng đẵng ấy.
Cô đưa mắt nhìn anh, không nói gì, đi thẳng ra mở cửa. Là người đưa hàng, Lạc Trần cầm hóa đơn lên xem, hình như họ giao chiếc lò nướng mà hôm trước bác Vương và Mông Mông đã đặt. Lạc Trần bảo người của công ty bán hàng để chiếc lò nướng vào trong, ký nhận rồi để họ về. Bác Vương không có nhà, cô cũng không biết nên đặt nó ở đâu.
Lâm Tự cau mày nhìn Lạc Trần, sao cô có thể mặc đồ ngủ mà đi đi lại lại trong nhà như thế? Nhưng anh kìm lại, không muốn mới sáng sớm đã gây chuyện.
Lạc Trần đi thẳng đến trước mặt anh: "Lâm Tự, lần sau nếu về nhà ngủ, phiền anh hãy ngủ ở phòng của mình". Nói xong, cô quay người định lên lầu tắm rửa. Cô đã thức trắng đêm đọc sách, gần sáng mới vào phòng Lạc Sa ngả lưng một lát. Dù sao cũng dậy rồi, cô muốn lên thư viện tìm ít tài liệu.
Lâm Tự kéo cô lại: "Lạc Trần, em một vừa hai phải thôi. Dù em có làm gì thì chúng ta cũng vẫn sẽ ly hôn".
Lạc Trần quay đầu lại: "Lâm Tự, sao anh lại không tin là em nghiêm túc, lẽ nào em đã thất hứa với anh nhiều lần lắm sao?". Lạc Trần không muốn nói thêm gì nữa. Nếu anh chỉ nhìn vào sự việc, nhìn vào kết quả, thì hãy để chúng trả lời anh đi.
Lâm Tự nhìn Lạc Trần, lẽ nào đã một tuần rồi mà cô ấy vẫn chưa bình tĩnh lại?
Lạc Trần giơ tay, đẩy Lâm Tự ra, "Em nói lại một lần cuối, nếu anh muốn lấy người khác, hoặc anh đồng ý để em đi, em sẽ đưa Lạc Sa đi; hoặc anh đừng bao giờ xuất hiện trong phòng em nữa, như thế chúng ta mới có thể tiếp tục chung sống một cách hòa bình".
Lâm Tự nghiêm mặt lại. Nhìn bộ dạng này của anh, đột nhiên Lạc Trần cảm thấy mình rất nực cười. Cô đã rất nghiêm túc tìm một lối thoát cho mối quan hệ của hai người nhưng hình như Lâm Tự chẳng buổn để tâm. Anh muốn giam cô ở đây, để cô tự sinh tự diệt, khi nào anh nhớ ra sẽ tới phủ bụi rồi lại để cô ở bên cạnh mình, hoàn toàn không nghĩ đến việc cô sẽ bị tổn thương. Cô nói gì, làm gì cũng không hề ảnh hưởng tới Lâm Tự, anh vẫn sẽ đi theo con đường mình đã chọn.
Lạc Trần cười hết sức thoải mái. Có đáng phải khổ sở vì anh như thế không?
Lâm Tự nhìn biểu hiện thay đổi liên tục của Lạc Trần, vẻ điềm đạm đặc trưng của cô lúc này đã lại quay trở lại. Xem ra, nếu anh không cho cô một câu trả lời thẳng thắn, cô sẽ quyết không nhượng bộ. "Đừng vội đưa ra quyết định, chúng ta hãy nói chuyện đã".
"Không cần đâu." Sao phải thế, quan hệ của họ đã tới nước này rồi, có chuyện gì cần phải nói nữa? Nhưng Lâm Tự không chịu bỏ cuộc.
"Lạc Trần, em có bao giờ nghĩ, nếu anh làm theo cách của em thì người chịu đau khổ sẽ là em thôi. Anh có tổn thất gì đâu chứ?"
Lạc Trần nhìn Lâm Tự với ánh mắt kinh ngạc, người đàn ông này rõ ràng là cực kì vô sỉ. Lạc Trần giận run lên, giận tới mức khiến cô phá lên cười: "Anh thật tốt bụng, còn quan tâm đến cảm nhận của em sao? Nếu như muốn tốt cho em thì hãy để em đi đi!".
Lâm Tự nói như vậy, chỉ là muốn nói rõ với Lạc Trần rằng tình dục là một phần không thể thiếu trong quan hệ vợ chồng. Thấy Lạc Trần vẫn chưa hiểu, Lâm Tự kiên nhẫn giải thích: "Anh chỉ muốn bàn với em một chút về đề nghị em đưa ra, cả hai cùng bàn bạc để đưa ra phương án tốt nhất".
Lạc Trần lắc đầu, chuyện tình cảm sao có thể cả hai cùng là người nhận? Anh áp dụng kinh nghiệm xử lý công việc vào chuyện này, muốn việc gì cũng phải rõ ràng mạch lạc, như thế thật nửa dơi nửa chuột.
Nhưng khi anh một lần nữa mở miệng để giải thích, đột nhiên Lạc Trần tha thứ cho anh. Cô cảm thấy nếu anh và cô đã không còn liên quan gì đến nhau nữa thì sao cô lại phải tức giận? Anh ấy cũng đâu phải là người đáng thương gì. Sau này sẽ có một người khiến anh ấy yêu đến phát điên, cho anh ấy được nếm đủ mùi vị ngọt ngào và cay đắng của tình yêu. Đáng tiếc, người đó không phải là cô.
Lâm Tự biết Lạc Trần đã hạ quyết tâm sẽ đi tiếp một mình. Cô ấ


Teya Salat