Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
i cảm thấy nhẹ nhõm như chưa từng nhẹ nhõm hơn.
Sau ngày hôm đó, Lâm Tự không về nhà nữa, cũng không có bất cứ tin tức gì. Lạc Trần cố gắng không để lộ điều gì bất thường, tiếp tục cuộc sống của mình. Cô không muốn bất kỳ ai nhận thấy sự khác biệt, càng không muốn phải giải thích thanh minh gì về chuyện này.
Vì công việc, Lạc Trần đã gặp Sở Kinh Dương hai lần nhưng anh hoàn toàn không đề cập đến đề tài đó, thậm chí còn không để lộ bất kỳ cử chỉ quan tâm nào. Vì việc này mà Lạc Trần vô cùng cảm kích anh. Cho dù chỉ là đang duy trì vẻ bề ngoài giả tạo của mình, Lạc Trần hy vọng tâm trạng cô sẽ dần dần bình tĩnh trở lại không bị làm phiền nữa.
Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài được một tuần, các loại phương tiện truyền thông bắt đầu đăng tải tin "Hai nhà Lâm - Hứa liên hôn, chuẩn bị đính hôn trong thời gian sắp tới", đồng thời bắt đầu không ngừng đưa tin về họ, theo sát hành tung của hai người.
Lạc Trần cảm thấy kinh ngạc, cứ coi như cô và Lâm Tự kết hôn lặng lẽ tới mức không ai biết, nhưng dù sao vợ chồng cô cũng chưa làm thủ tục ly hôn. Lâm Tự gấp rút muôn tái hôn như vậy không biết có phải đã đảo lộn trình tự không đây? Có điều, đính hôn thì đâu cần thủ tục gì.
Chuyện này bung ra, người đầu tiên Lạc Trần phải đối diện là Lạc Sa. Cô vẫn chưa nghĩ được phải nói với Lạc Sa về chuyện này như thế nào. Sau khi Lạc Sa đọc báo, không thèm gõ cửa cứ thế xông thẳng vào phòng, Lạc Trần vẫn còn chưa nghĩ xong.
"Chị, đây là cái gì? Sao bọn họ có thể viết bừa bãi như thế? Họ nói anh Lâm sẽ đính hôn với người khác!"
Lạc Trần đón lấy tờ báo Lạc Sa đưa tói, cầm lên xem, trên đó có ảnh của Lâm Tự và Hứa Quán Hoàn nhưng in không được rõ lắm. Dù vậy vẫn có thể nhận thấy tướng mạo của Hứa Quán Hoàn rất xuất chúng, hấp dẫn đầy ma lực như phụ nữ Hi Lạp vậy. "Lạc Sa, việc này là thật đấy, Lâm Tự sẽ lấy người khác."
Lạc Sa chưa từng yêu, đối với chuyện tình cảm cũng không hiểu lắm, nhưng cậu thấy chị đã ở cùng với Lâm Tự, hơn nữa chị cũng thích sống như thế, có vẻ còn mong muốn có một cuộc sống bền lâu.
Lạc Trần mỉm cười, "Lạc Sa, chị không muốn nói gì về chuyện này cả, em cũng đừng an ủi chị có được không?".
Lạc Sa rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn gật đầu, "Chị, chúng ta chuyển về nhà đi".
Lạc Trần lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Lạc Sa, chị phải ở lại".
"Chị! Anh ta sắp lấy người khác rồi, chị còn ở lại, vậy chẳng phải là..." Lạc Sa thực sự không dám nói tiếp, lúc này cậu không muốn nói bất cứ lời nào làm tổn thương Lạc Trần.
Lạc Trần vẫn ra sức che giấu sự đau buồn trong lòng, giờ lại bị sự thương xót của Lạc Sa khơi dậy: "Lạc Sa, hãy tin chị. Chúng ta chỉ là ở lại căn nhà này. Chị và Lâm Tự không sống cùng nhau nữa đâu". Đối với Lạc Sa, cô cũng chỉ có thể giải thích đến mức này mà thôi.
Lạc Sa nửa hiểu nửa không, cậu không hiểu rốt cuộc là tại sao vẫn phải sống trong căn nhà này. Nhưng nỗi buồn tràn ngập trong ánh mắt chị khiến Lạc Sa không thốt nên lời, cậu chỉ gật đầu, sau đó ôm chầm lấy Lạc Trần, giật lấy tờ báo vừa mang vào, nhanh chóng chạy ra ngoài.
"Chị, em sẽ mãi mãi ở bên chị!" Cậu vừa chạy vừa hét.
Lạc Trần hiểu Lạc Sa đau lòng vì cô, vừa rồi giọng Lạc Sa như nghẹn lại, cậu chẳng qua vì không muốn khóc trước mặt cô nên mới vội vàng chạy ra như thế.
Lạc Trần muốn trốn ở nhà, không muốn gặp ai cả, không cần nghe gì hết. Chuông điện thoại reo, Lạc Trần cầm lên nhìn, là Mông Mông. Lạc Trần bất lực cười khổ một tiếng, bấm nút nghe, "Mông Mông?".
"Mình đây, mau nói địa chỉ nhà, mình đến ngay đây."
“Có chuyện gì thế, sớm thế này."
“Đợi mình đến rồi nói.”
Lạc Trần đành nói địa chỉ nhà cho bạn. Sau đó cô ra khỏi giường đi xuống lầu, chuẩn bị đón Mông Mông tới thăm.
Lạc Sa đã ăn sáng xong, đi học rồi. Mắt bác Vương đỏ hoe, chắc chắn là vừa khóc. Bác không dám nhìn Lạc Trần, cứ ở lì trong bếp luôn chân luôn tay, không chịu ra ngoài.
Lạc Trần thở dài, xem ra những người bên cạnh cô còn buồn hơn cô nhiều, họ đều cần cô an ủi. Lạc Trần đi vào bếp: "Bác Vương, cháo hôm nay ngon lắm, bác lấy thêm cho cháu một bát nữa đi". Thể hiện bằng lời nói cũng chẳng ích gì, chỉ khi cô thật sự không sao thì họ mới yên tâm được.
Mông Mông nhanh chóng tìm đến nơi, vừa cởi giày vào nhà đã hét lớn: "Lâm Tự, anh ra đây!". Xem ra cô ấy rất kích động. Tin tức trên báo đôi khi cũng thật giả lẫn lộn, nhưng ông nội cô nói chuyện này chắc chắn trăm phần trăm. Lời của ông nội đương nhiên không có gì phải nghi ngờ. Mông Mông cũng chẳng buồn nghe ông phân tích về vụ hôn sự này, cứ thế lao ra cửa, gọi xe, liên lạc với Lạc Trần rồi vội vàng đến đây.
Lạc Trần thấy bộ dạng sát khí đằng đằng của Mông Mông, vội vàng kéo cô ấy lại, "Lâm Tự không ở đây".
Mông Mông giống như bừng tỉnh, vỗ mạnh vào đầu mình một cái, "Đúng thế, cậu chẳng đã sớm đá anh ta ra khỏi cửa rồi ấy chứ. Mình thật hồ đồ. Mình sẽ đến công ty mắng cho anh ta một trận". Nói xong, không đợi Lạc Trần kịp phản ứng, cô ây xông ra cửa đi giày.
"Mông Mông, Mông Mông!" Lạc Trần cũng không kịp nghĩ gì, đành chạy ra đứng chắn ở cửa, "Đợi chú