Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
ại trở nên thần bí, ngoài những lúc gặp cô ở trường để trao đổi qua về tiến độ của mỗi người thì gần như không thể gặp được cô ấy. Lạc Trần cũng cố gắng hết sức để có thể kết hợp với thời gian của Mông Mông.
"Ừ, một lúc thôi rồi đi." Lâm Tự nói, áp sát đầu mình vào Lạc Trần, hưởng thụ từng chút hương thơm hấp dẫn của món điểm tâm ngon miệng này. Tiết tấu trên tay anh phối hợp với hành động của đôi môi khiến Lạc Trần có cảm giác mình bị rơi vào hai chiếc lưới, một do Lâm Tự tết cho cô, một là cô tự tạo cho mình.
Ngoài tuân theo bản năng ra, Lạc Trần không biết mình còn có thể làm gì nữa.
Cuối cùng khi Lạc Trần rã rời nằm gọn trong lòng Lâm Tự, cô cũng đã lên tiếng thỉnh cầu: "Lâm Tự, em không muốn ly hôn với anh".
Lâm Tự không trả lời. Lạc Trần không nhìn thấy biểu hiện của anh, chỉ có cảm giác khuôn ngực ấm áp đang từ từ lạnh cứng, từng thớ thịt như căng lên. Sự lạnh lẽo anh truyền sang khiến cô bất giác run rẩy. Cô thầm nói với mình rằng, hãy coi chuyện vừa rồi là lời chào tạm biệt, cho dù sau này có khởi đầu mới với Lâm Tự hay không thì cô cùng sẽ nói lời cáo biệt với sự si tình thuần khiết của mình.
Lạc Trần ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự. Đôi mắt anh lạnh lùng y như lần đẩu tiên cô gặp. Thái độ của anh đã nói rõ tất cả nhưng Lạc Trần vẫn nhìn thẳng vào anh: "Lâm Tự, em hy vọng vợ anh chỉ có thể là em".
Cắn môi, Lạc Trần vẫn không thể nói ra được là cô yêu anh. Cô đã từng nghĩ, khi cô chủ động thổ lộ tình yêu của mình cũng sẽ là lúc cô ra đi, nhưng lúc này, sự quyến luyến đã chiến thắng lý trí, cô muốn giữ đôi chân đang muốn rời đi của anh lại, không muốn phải xa anh. Cô cũng không muốn đưa ra bất kỳ quyết định nào trước khi hỏi rõ tâm tư của anh.
Lâm Tự cau mày, "Em sẽ có thân phận của mình". Anh cho rằng mình như thế đã là rất mềm mỏng rồi. Dã tâm của cô không ngờ cũng lớn đến thế.
Khi anh cau mày, sắc mặt của Lạc Trần đã trở nên nhợt nhạt, "Anh đã từng yêu em chưa?". Cho dù anh từng chỉ yêu cô một chút thôi thì cũng đã là một sự an ủi rồi.
Lâm Tự cảm thấy nếu Lạc Trần đã nói rõ ra như thế; thì chi bằng nhân cơ hội này mà thẳng thắn với nhau: "Anh thấy em và yêu cầu của em thật hão huyền, không bằng nhân cơ hội này yêu cầu thêm một vài sự đảm bảo. Nếu em biết giữ thân phận của mình thì cuộc sống sau này vẫn vậy, không có gì khác biệt cả".
Lạc Trần thẳng tay chặt đứt đường lui của mình, "Giữ thân phận gì? Nếu ý anh muốn nói là em phải chia sẻ anh cho người con gái khác, đồng thời phải coi việc đó là hiển nhiên, vậy thì ngay bây giờ em có thể nói cho anh biết, em không làm được".
"Bao nhiêu người vẫn sống như thế có gì khó khăn đâu?"
Lạc Trần vẫn quật cường nhìn Lâm Tự.
Lâm Tự trầm ngâm, rồi như hứa với cô: "Ngoài ly hôn ra, những việc khác đều có thể thương lượng".
Lạc Trần cụp mắt, "Được, Lâm Tự, ly hôn đi. Cho dù anh có tái hôn, em cũng không bỏ đi. Em sẽ ở lại cho đến ngày em trả hết nợ. Nhưng chuyện của chúng ta, kết thúc rồi".
Ban đầu, trước khi cô và Lâm Tự kết hôn, không phải cô không nghĩ đến sẽ có việc như thế này xảy ra, cũng đã do dự. Nhưng hôm nay, khi cô biết rằng sẽ có một người con gái khác lấy danh nghĩa là vợ sống cùng anh, cùng chia sẻ những tình cảm ngọt ngào ấy thì sao cô có thể bình tĩnh được? Lúc này, thứ cô cần tuyệt đối không phải chỉ là sự chung thủy về mặt tình cảm của Lâm Tự.
"Không được, Lăng Lạc Trần, em đừng hòng thay đổi." Lâm Tự từ chối, sao cô ấy lại có thể nảy ra một ý tưởng hoang đường như thế chứ.
"Em đã từng hứa với anh là không bỏ đi, em sẽ thực hiện lời hứa đó. Em hy vọng chúng ta mỗi người chịu nhường một bước."
"Em chịu nhường bước nào?"
“Em đồng ý ở lại, như thế đã là chấp nhận chia sẻ anh với người khác trên hình thức rồi nhưng em không muốn cùng với người phụ nữ khác chia sẻ thân thể anh." Nếu không hoàn toàn là của mình thì cô cũng không cần. Lạc Trần lùi bước này, thật ra cũng đã có ý định rút lui rồi.
"Mấy ngày nay, em chỉ tính toán việc này thôi sao?"
Thật ra Lạc Trần chưa từng suy nghĩ nghiêm túc việc này, thậm chí còn chưa nghĩ sẽ phải nói với Lâm Tự thế nào, anh sẽ có phản ứng gì, cô sẽ ứng phó ra sao, sau này sẽ thế nào. Cô vẫn đang ở giai đoạn dằn vặt giữa việc nói và không nói. Giờ cô đã nói hết những gì mình muốn rồi, ngay cả những điều cô vẫn chưa suy nghĩ chín chắn cũng đã nói ra.
"Điều kiện của em, anh hãy suy nghĩ đi. Cho dù anh có đồng ý hay không thì em cũng sẽ nói rõ với vợ tương lai của anh, em sẽ không có bất cứ hành động mờ ám nào với chồng của cô ấy." Lạc Trần kiên định nói.
Giọng Lâm Tự bình tĩnh nhưng giá lạnh: "Đừng tự cho rằng mình thông minh". Không ngờ việc đó mà cô ấy cũng nghĩ ra! Lâm Tự không ngồi yên được nữa, vơ quần áo của mình, đứng dậy đi ra.
Lạc Trần cảm thấy mình đã hoàn toàn kiệt sức, giống như sắp gục xuống vậy. Nói hết suy nghĩ của mình với Lâm Tự xong, cô bỗng trở nên trống rỗng. Cơ thể cô vẫn còn lưu lại cảm giác nhức nhối của những gì cả hai vừa trải qua, trong không khí vẫn còn mùi của Lâm Tự nhưng anh thì đã đi xa rồi. Có điều Lạc Trần lạ