Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
anh ta chẳng phải luôn gọi cô là nhóc con hay sao, giờ lại nhiệt tình giúp cô giải vây thế? Tất nhiên, bất kể anh ta đang tính toán gì, chỉ cần để cô được ăn thì Lạc Trần đã thấy biết ơn lắm rồi.
Nửa kéo nửa đẩy, cuối cùng thì Utah cũng đưa được Lạc Trần tới được chỗ để đồ ăn. Utah cười hì hì xòe tay ra với cô: “Thế nào, cứu chị thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, không cần nghĩ cách báo đáp tôi, sau này cứ giảm giá là được”.
Lạc Trần bị anh ta làm cho á khẩu, cười nói: “Anh tên là Utah phải không, tôi thấy gọi anh là Do Thái[1'> thì đúng hơn”.
[1'> Utah có phát âm tiếng Trung là yóu tā, giống với phát âm từ Do Thái là yóu tài. Do Thái ở đây ý chỉ những người giỏi làm ăn, có đầu óc kinh doanh, tính toán tốt.
“Sao chị lại biết biệt hiệu của tôi, đến cái đó mà anh tôi cũng kể với chị cơ à?”
Cũng không thèm nghe xem Lạc Trần nói gì, anh ta lập tức chạy đi tìm Lâm Tự để hỏi tại sao lại tiết lộ bí mật đời tư của mình.
Lạc Trần quá vui mừng nên cũng chẳng gọi anh ta lại. Lúc này, mọi người ăn uống cũng tương đối rồi, đang lao xao nói chuyện. Lạc Sa không biết đã chạy đi đằng nào, cậu vẫn còn là một đứa trẻ, đến đâu cũng rất dễ dàng thích ứng.
Lạc Trần tận dụng thời gian đi tìm đồ ăn, cầm theo một chiếc đĩa và gắp đầy những thứ dễ ăn, kéo một chiếc ghế ra, ngồi bên cạnh quầy, bắt đầu ăn. Cuối cùng thì cũng có thứ để nhét vào bụng, Lạc Trần thầm thở phào. Hương vị cũng rất thơm ngon, mặc dù cô không biết là mình đang ăn gì.
Đang ăn, Lạc Trần thấy có người kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Không phiền nếu ta ngồi ăn cùng chứ?” Là cha của Lâm Tự.
Lạc Trần đặt thức ăn đang cầm trên tay xuống đĩa, định đứng dậy để hành lễ, dù sao họ cũng chưa từng gặp mặt chính thức.
Lâm Chí Đông đặt tay lên vai, ấn cô ngồi xuống, cười nói: “Cùng ăn đi”.
Lạc Trần gật đầu, hai người không nói gì thêm nữa, chỉ tập trung vào ăn.
Lạc Trần ăn hết thức ăn trong đĩa của mình, Lâm Chí Đông lấy thêm cho cô vài miếng hoa quả và một cốc nước ép trái cây. Lạc Trần đột nhiên nghĩ ra điểm khác biệt nhất giữa cha Lâm Tự với Lâm Tự và ông nội anh: Lâm Chí Đông rất phong độ, lịch lãm, khiến người tiếp xúc cảm thấy dễ chịu. Mặc dù trông ông hơi u buồn nhưng vẻ sầu não đó hoàn toàn không ảnh hưởng tới phong thái của ông, ngược lại càng thu hút người khác muốn tìm hiểu câu chuyện ẩn sau đó là gì.
“Lạc Trần, rất vui vì con đã đến nhà chúng ta. Lâm Tự là một đứa trẻ rất mạnh mẽ, hy vọng con có thể thay chúng ta chăm sóc, để ý tới nó nhiều hơn, để nó có thể nhận ra rằng sống chậm cũng có thể hạnh phúc”. Nói xong, ông còn nhìn Lạc Trần chớp chớp mắt.
Lạc Trần cảm thấy người như Lâm Chí Đông rất dễ gây thiện cảm cho người đối diện, cô bất giác gật đầu, sau đó mới như bừng tỉnh nhận ra việc mình đang làm, vội nói: “Anh ấy không nói ra, cũng không chịu nghe người khác khuyên, con chưa chắc đã làm được gì đâu”.
“Không sao. Ở bên cạnh nó cũng đã là một sự an ủi rồi”.
Lạc Trần như hiểu như không gật đầu, cha của Lâm Tự dường như có rất nhiều điều còn cất giấu trong tim.
Một đêm như thế sẽ có rất nhiều trẻ con, đứa nào đứa nấy trang điểm ăn mặc lộng lẫy như hoàng tử, công chúa nhỏ. Trước khi hai vợ chồng Lạc Trần xuống nhà, Lạc Sa đã được đưa đi giới thiệu với mọi người rồi. Bọn trẻ con tỏ ra rất tò mò với Lăng Lạc Sa, nhanh chóng quên mất việc phải giữ dáng vẻ lịch lãm hay phong cách thục nữ gì đấy, lập tức tụ tập lại với nhau thành một nhóm.
Lạc Trần ngồi một bên quan sát cảnh đám trẻ con chạy nhảy đùa nghịch, cười nói tíu tít không ngớt. Khó khăn lắm cô mới tìm thấy Lạc Sa, sau đó kéo cậu ra một bên, dùng khăn ăn lau khô mồ hôi đang đầm đìa của cậu.
Lạc Sa nhìn thấy chị cũng rất vui mừng, nói: “Chị, hôm nay chị thật xinh đẹp”, nghĩ thế nào, lại nói: “Chị, chị lấy anh Lâm phải không? Vừa rồi em có nhìn thấy anh ấy, hình như hơi già”.
“Trẻ con đừng nói linh tinh. Buổi tối chị phải ở lại đây, em biết rồi chứ?”
“Biết ạ. Trong phòng có máy tính, chị không phải lo em ở một mình buồn đâu’.
Lạc Trần bất giác nhíu mày. Những tin tức nói về việc học sinh chìm đắm vào các trò chơi trực tuyến cô đã đọc không ít, vì thế trong vấn đề này Lạc Trần rất khắt khe với Lạc Sa. Cô hy vụng trước khi Lạc Sa có khả năng tự chủ sẽ không tiếp xúc nhiều với những thứ này. Có điều, gia đình họ Lâm vì muốn thể hiện lòng hoan nghênh cậu, đã chuẩn bị cho cậu tất cả những gì đang thịnh hành nhất trong giới trẻ. Xem ra, cô vẫn cần phải trao đổi với Từ Man Chi một lần nữa về vấn đề của Lạc Sa. Cho dù Lạc Sa không được bà nhận nuôi, nhưng có phải là Từ Man Chi cảm thấy bà mới thật sự là người chịu trách nhiệm về mọi thứ liên quan đến Lạc Sa, bao gồm cả cuộc sống, học hành, nên hoàn toàn xem nhẹ suy nghĩ của người làm chị như Lạc Trần không?
Mặc dù Lạc Sa ngoan ngoãn đứng im nhưng đầu lại không ngừng ngóng sang bên cạnh. Lạc Trần quay đầu sang nhìn, một đám trẻ con tầm tuổi Lạc Sa đã vây quanh cô từ lúc nào. Thấy Lạc Trần nhìn mình, bọn chúng mồm năm miệng mười nhao nhao tự giới thiệu. Có đứa thì gọi cô là cô dâu, đứa thì gọi cô là mợ nh