XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

chăn. Lâm Tự giơ tay lên cao, ném cái chăn xuống đất.
Lạc Trần tự nói với mình không cần so đo tính toán với kẻ nửa đêm tự dưng lại lên cơn điên kia. Cô tự mình xuống giường nhặt chăn lên.
Lâm Tự túm chặt lấy vai cô, ấn cô ngã xuống giường. Lạc Trần nghĩ: Anh cũng chỉ biết mỗi chiêu này, cư xử bạo lực với tôi. Nhưng cô biết cứng rắn đối đầu với anh cũng chẳng có ích gì, liền dứt khoát từ bỏ, tự ôm lấy người mình cho ấm nằm im giả chết, không thèm để ý tới Lâm Tự.
Lâm Tự cũng không nói gì, anh cảm thấy cô gái này thật quá vô tâm. Những người họ hàng nhà ở thành phố này tối nay khá muộn mới về, những người thân ở nơi khác thì đã được bố trí ở khu vực phòng dành cho khách đằng sau khu nhà chính, bọn họ cũng muốn nhân cơ hội này tụ tập một chút. Mặc dù không cần hai người phải tự làm lấy tất cả mọi việc nhưng khách mời đều là họ hàng thân thích, hoàn toàn không thể cư xử đối phó như đối với bạn làm ăn mà phải tiếp đón chu đáo, chân thành. Lăng Lạc Trần rời phòng tiệc từ sớm thì đã đành, còn ngủ rất ngon nữa, hoàn toàn chẳng xem đây là đêm tân hôn, càng đừng nói đến thẹn thùng xấu hổ.
Lạc Trần cuộn tròn người lại, không phải chỉ vì cô không ra tiễn khách mà Lâm Tự định cho cô chết cóng đấy chứ, anh ấy đã đứng nhìn lâu lắm rồi. Thôi, tự thân vận động vậy, Lạc Trần dùng cánh tay mình ôm vòng lấy Lâm Tự, xích lại gần anh.
Vấn đề giữa hai người có gì mà không thể giải quyết được ở trên giường chứ? Lâm Tự lập tức vứt bỏ tâm trạng khó chịu trước đó, hoàn toàn tập trung vào việc vận động để thỏa mãn dục vọng của mình. Từ khi quyết định muốn Lăng Lạc Trần, anh đã không gần gũi bất kỳ người con gái nào nữa. Sự chủ động của Lạc Trần khiêu khích khả năng kiểm soát của anh. Anh thấp giọng kêu một tiếng rồi mãnh liệt hôn Lạc Trần.
“Quan hệ hòa hợp”, sau cơn cuồng nhiệt Lạc Trần mới như hồi tỉnh lại, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa thần kỳ của bốn chữ này. Cô nằm trên người Lâm Tự không muốn dậy, vận động kịch liệt vừa rồi đã tiêu hao hết toàn bộ năng lượng của cô, nhưng đồng thời cũng khiến cô cảm thấy thật tuyệt vời.
Lâm Tự đương nhiên không biết thương hoa tiếc ngọc, anh đẩy Lạc Trần ra, đi vào nhà tắm.
Lạc Trần ôm lấy chăn, vùi mình vào đó định ngủ. Đúng lúc đó Lâm Tự đi ra, giật chăn rồi lại nói với cô: “Em đi tắm đi”.
“Mệt quá, em đã tắm trước đó rồi”.
“Sau đó cũng phải tắm. Còn nữa, sau này em nhớ phải dùng biện pháp tránh thai. Em cũng không muốn có con phải không?”
Lạc Trần gật đầu, đột nhiên trở nên tỉnh táo, vội vàng đi tắm. Lạc Trần không có kinh nghiệm, anh đã dạy cô thì cô nghe theo cũng không có gì sai.
Khi cô đi ra thì Lâm Tự đã không còn ở trong phòng. Đây là nhà của anh, Lạc Trần chẳng việc gì phải lo lắng, nhanh chóng ngủ một giấc đã.
Lâm Tự quay về phòng đọc để ngủ. Không phải anh cố ý giữ khoảng cách với Lạc Trần nên mới bỏ mặc cô một mình trong đêm tân hôn, chỉ là anh đã quen sống một mình rồi, không muốn chia sẻ giường của mình với người khác trong lúc nghỉ ngơi. Trong căn phòng anh chuẩn bị cho Lạc Trần có một phòng đọc sách nhỏ để cô dùng vào việc học. Chỉ cần lúc anh muốn, có thể tìm thấy cô trong phòng riêng là được.
Ngày hôm sau, Lạc Trần bị Lâm Tự gọi dậy từ rất sớm, sau đó anh lái xe đưa cô về chung cư, chuyển đến nhà mới. Lạc Trần vốn muốn đợi Lạc Sa nhưng Từ Man Chi bảo cô, hôm nay bà còn muốn đưa Lạc Sa và mấy đứa trẻ nữa đi tham quan Bảo tàng Địa chất, xem hóa thạch, bảo cô và anh cứ đi trước, không cần phải lo lắng.
Lạc Trần tới thỉnh an ông nội, ông không nói gì chỉ gật đầu, sau đó nói với Lâm Tự vài câu liên quan tới công việc. Lạc Trần khong thấy cha Lâm Tự đâu, Từ Man Chi nói ông đã đi từ sáng sớm.
Cô quay về căn hộ, chuyển đồ từ tầng dưới lên, sắp xếp đâu ra đấy, lau dọn xong xuôi thì cũng rất muộn rồi.
Lạc Trần rất thích căn phòng mới của mình. Ngày trước, cô và Lạc Sa dùng chung phòng cũng không tiện lắm. Căn phòng hiện giờ có phòng vệ sinh bên trong, còn có không gian học tập riêng biệt, rất tiện dụng.
Tường được dán giấy màu be rất nhạt, đồ dùng là màu cà phê nhạt, Lạc Trần không biết những thứ này do ai chuẩn bị hay đã có sẵn từ trước, nhưng nhìn chiếc bàn học kia lại giống như được thiết kế riêng cho cô vậy, dù sao cũng rất hợp ý cô. Thậm chí cả chiếc rèm cửa sổ có in hình sa mạc cũng rất hợp ý cô.
Trên bàn để một cái máy tính xách tay. Lạc Trần đã từng nhìn thấy nó ở Trung tâm Thương mại, nhưng cô cảm thấy thứ này không liên quan nhiều đến việc học của mình, hơn nữa cô cũng chẳng hứng thú với việc lên mạng nên cũng không chú ý đến. Rất nhiều suy nghĩ của Lạc Trần đều khác xa với suy nghĩ của giới trẻ hiện đại.
Căn phòng bên cạnh là của Lâm Tự, sau khi đưa cô tới đây anh đã vào phòng mình, cũng chẳng thấy đi ra. Lạc Trần vào hai căn phòng đối diện xem qua một chút, một là phòng giải trí, phòng kia là phòng tập thể thao, chức năng của mấy cái máy trong đó cô còn phải học dần dần.
Phòng bếp được trang bị rất đầy đủ nhưng rõ ràng chưa từng đỏ lửa. Cũng đến giờ cơm rồi, Lạc Trần đi tới gõ cửa phòng Lâm Tự, bên trong khôn