XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

ó được trái tim cô.

Ở dưới lầu nhà Dương Lam Hàng, Lăng Lăng cảnh giác nhìn tứ phía, xác định chung quanh không có ai, cô một mạch chạy lên lầu.
Không dám gõ cửa, sợ đèn cảm ứng âm thanh sẽ chiếu sáng hành lang tối om. Cô lặng lẽ gởi một tin nhắn: “Mở cửa, được không?”
Rất nhanh, cô nghe thấy tiếng bước chân gấp rút, cửa được mở ra.
Ánh đèn màu cam trong phòng khách chiếu sáng người cô muốn gặp nhất, một thân cô đơn.






“Em nhớ anh lắm!” Cô nhào vào lòng anh, hai tay ôm chầm lấy cổ anh.
Cửa đóng lại sau lưng cô, chừa lại cho họ không gian không ai có thể dòm ngó.
Lăng Lăng rốt cuộc không kiềm chế khát vọng được nữa, kiễng chân, hôn lên môi anh. Cô chưa bao giờ khao khát mãnh liệt đến thế, muốn cảm nhận nhiệt độ của anh, cảm nhận nhịp tim anh, càng chờ mong anh có thể lấp đầy nỗi mất mát trong lòng cô.
Dương Lam Hàng sau vài giây thất thần, một tay kéo gáy cô, một tay ôm lấy eo cô, hôn cô say đắm.
Họ… hôn nhau nồng cháy, cũng hôn đến đoạn tuyệt.
“Anh sẽ không cho em đi. Nói gì cũng không cho…” Dương Lam Hàng ngồi trên mép ghế sô-pha, ôm thân thể Lăng Lăng vào lòng.
Có chút mâu thuẫn, lưỡng lự, Lăng Lăng cuối cùng vẫn kiên định trả lời: “Em nhất định phải đi, nói gì cũng phải đi!”
“Em!” Thanh âm tức giận chấm dứt trong nụ hôn bỏng rát, không biết Dương Lam Hàng muốn kìm nén hay bộc phát sự giận dữ của anh nữa.
Đau cùng yêu, kích thích mãnh liệt khiến Lăng Lăng rốt cuộc không thể suy nghĩ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Cơ thể nóng rực khó chịu, vui sướng ăn mòn tri giác, hồn xiêu phách lạc.
Thân thể chìm đắm trong từng cơn sóng nhiệt nối tiếp nhau dâng cao, đèn sàn trước mắt biến thành một vòng sáng, làm mờ mắt người.
Lăng Lăng chống người lên, mê đắm đáp lại sự cuồng nhiệt của anh, đôi môi đỏ thắm mềm mại mút cắn da thịt nóng bỏng của anh, cũng muốn lưu lại trên người anh những ấn ký không thể xóa nhòa.
“Hàng, em yêu anh!” Mười ngón tay cô luồn vào những sợi tóc của anh, trơn mềm như tơ, hương thơm hoa nhài độc đáo.
Đôi mắt đen thăm thẳm đón nhận cái nhìn quyến rũ như tơ của cô.
Đôi môi Dương Lam Hàng run run, không hề phát ra âm thanh nào…
Hai tay nâng khuỷu chân cô, hôn lên chuỗi hạt trân châu trên mắt cá chân.
Lăng Lăng khẽ thở dốc, yếu ớt trống rỗng tựa vào sô-pha. Dòng điện cao thế chạy khắp toàn thân, tri giác càng trở nên tinh nhạy, cô cắn chặt môi dưới, không để cho tiếng rên rỉ khiến người ta hổ thẹn kia thoát ra khỏi miệng…
Lăng Lăng nhắm mắt lại, thân thể hư không được lấp đầy trong nháy mắt…
Ngọn đèn tỏa sáng rực rỡ lay động trong tầm mắt tối đen, rung lắc long trời lở đất.
Dương Lam Hàng dùng lòng bàn tay nâng mặt cô lên, mê loạn nhìn cô, khàn giọng thở dài: “Ngoại trừ để em đi, chuyện gì anh cũng có thể đồng ý với em…”
Cô cười cười, lắc đầu, mồ hôi rịn ra giữa trán.
Hông anh dùng sức một cái, đẩy vào nơi sâu nhất… Cơn đau đột nhiên ập đến, cô kêu lên một tiếng ai oán: “Không cần!”
Cô không phân biệt được cảm xúc trong ánh mắt anh, chỉ mơ hồ cảm thấy trong mắt anh lóe lên một nỗi bi thương…
Cô sờ soạng bắt được tay anh, muốn anh ủi anh. “Em, em sẽ trở về…”
Anh không dịu dàng như những lần trước…
Tâm trí trống không, thân thể trống không, chỉ còn lại kích thích cực độ của thể xác lặp đi lặp lại, không ngừng không nghỉ.
Lăng Lăng không nhịn được rên rỉ một tiếng, sung sướng cực hạn hòa quyện cùng căng đau cực hạn, cô đau đớn rướn người lên. Yêu đương cuồng nhiệt càng lúc càng mãnh liệt, khoái cảm cũng đến càng lúc càng nhanh…
Toàn thân cô đều bị kéo căng, vùi mặt vào vai anh, thân thể tê liệt đón lấy va chạm hung tợn của anh, từng cơn vui sướng tột bực bùng nổ trong cơ thể, quét qua mỗi dây thần kinh.
Tiếp đó, khoái cảm mạnh mẽ không thể chống cự hóa thành một cơn run rẩy kịch liệt, trong cơ thể tiếp hợp chặt chẽ bị cảm giác căng phồng mãnh liệt tràn ngập…
Cảm giác này, không còn cầu gì hơn.
Anh ôm chặt cô, hôn lên môi cô thật sâu.
Tay cô nắm chặt đệm ghế, sự kích thích mà tâm linh lẫn thân thể đều không cách nào tiếp nhận khiến cô rên rỉ không ngừng, thần kinh như bị nghiền nát.
Hưng phấn đến cực hạn, biến thành ưu thương, một giọt nước dâng lên nơi đáy mắt, văng đi trong cơn chấn động.
“Không…”
Ngọn đèn trước mắt nhanh chóng đong đưa, nối liền thành một dải…
Rất nhanh, một cơn khoái cảm khó lòng chịu nổi lại ập tới dữ dội, sung sướng như chết đi, toàn thân Lăng Lăng đột nhiên căng cứng, run rẩy kịch liệt, tựa hồ không thể hít thở.
Cô quắp chặt lấy cánh tay anh, móng tay cắm vào da thịt anh, máu tươi nhuộm đỏ móng tay cô…
“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng khẽ rên một tiếng, khít khao ôm lấy cô, một dòng nóng bỏng tiến vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô…
Vui sướng qua đi, anh nằm trên người cô. Thân thể quấn quýt lưu luyến không rời, khắp phòng tràn ngập hương thơm yêu kiều cùng hơi thở thỏa mãn.
Lăng Lăng nhẹ nhàng ôm eo Dương Lam Hàng, không nỡ buông ra.
Nếu cô có thể yêu anh ít đi một chút, yêu bản thân