Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

g có những người là đối tượng được nhắc đến trong các chủ đề bàn tán phải chịu những tổn tương không thể nào sửa chữa.
Tổn thương đã hình thành, không thể thay đổi, nếu vậy phải dũng cảm đối mặt sự thật.
Lăng Lăng đóng trang web nhàm chán kia lại, lên Powerful Thunder(*) điên cuồng download các video học tiếng Nhật.
“Mình cũng không tin tiếng Nhật cấp hai(**) có thể khó hơn tiếng Anh cấp bốn!” Xắn xắn tay áo, Lăng Lăng quyết định liều chết chiến đấu với tiếng Nhật.
Đang nghiên cứu sự khác nhau giữa năm mươi âm tiếng Nhật và phiên âm ngữ âm tiếng Trung thì đi động đổ chuông, Lăng Lăng cầm lên vừa nhìn qua, máu liền đông cứng lại.
“Đang ở đâu đó?” Trịnh Minh Hạo hỏi.
“Đương nhiên là phòng ngủ. Không thì ở đâu hở?”
“Vậy à…” Âm cuối kéo ra thật dài.
“Anh tìm em có việc gì sao?”
“Dĩ nhiên là có, nếu không gọi điện làm chi?”
“Vậy à…” Lăng Lăng cũng cố ý kéo dài âm cuối, chờ câu tiếp theo của anh.
“Để làm một người bạn trai theo lời đồn đạt tiêu chuẩn, anh quyết định ăn sáng với em.” Trịnh Minh Hạo công chính vô tư nói.
Lăng Lăng xoa xoa dạ dày đang đau. “Không cần đâu, anh đã thông qua chứng nhận cấp quốc gia rồi, đạt tiêu chuẩn hết mức rồi đó.”
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Lăng Lăng vội nói: “Có người gõ cửa, chờ em chút!”
Lăng Lăng cầm điện thoại nhanh chân chạy đến cửa, cửa mở ra, một chiếc túi nilon thật to in logo KFC xuất hiện trước mắt, phía sau là khuôn mặt tươi cười còn chói lóa hơn cả ánh mặt trời của Trịnh Minh Hạo. “Anh vẫn có thể đạt tiêu chuẩn hơn tí nữa, đem bữa sáng đến cho em.”
Lăng Lăng nhìn anh, thực sự một câu cũng không nói nên lời, cảm động đến nỗi tóc cũng thấy hơi chua xót.
Trịnh Minh Hạo nói vào di động của mình: “Xem ra em nói không nên lời rồi, anh cúp điện thoại trước đây!”

Mây trắng lững lờ, ánh dương rực rỡ.
Mùi sữa đậu nành nguyên chất bay vào mũi.
Lăng Lăng nở nụ cười. “Không tìm anh làm bạn trai em là tổn thất lớn của em trong kiếp này đấy!”
“Lăng Lăng, từ khi anh biết em tới nay, đây là câu duy nhất em nói mà khiến anh vui mừng đó.”
Lăng Lăng nhìn bạn nữ đi qua trên hành lang, nghiêng người tránh chỗ: “Anh vào đi.”
“Cảm ơn em!”
Chuyện sau đó, mọi người có thể hình dung.
Quan hệ giữa Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo trở thành đề tài hot kế tiếp, rất nhiều nữ sinh nói cô tái ông mất ngựa mà gặp hên, một hồi xì-căng-đan tình yêu thầy trò lại khiến cô và Trịnh Minh Hạo đến với nhau.
Cô tưởng Dương Lam Hàng sẽ tức giận, sẽ gọi điện chất vấn quan hệ giữa cô và Trịnh Minh Hạo, nhưng anh vẫn không hỏi gì cả, chỉ nói anh làm gì ở thành phố B, ngày về bị hoãn vô thời hạn, Lăng Lăng lẳng lặng sửa ngày trên vé, rồi lại sửa…
Có đôi khi, Lăng Lăng cũng chợt cảm thấy thất vọng, không biết là anh không đọc được tin tức, hay là bận rộn đến nỗi không thời gian đâu để ý đến chuyện của cô và Trịnh Minh Hạo, hoặc là anh căn bản không thèm để tâm.
Ba tuần sau, Lăng Lăng vô tình đọc thấy xì-căng-đan bùng phát về Lý Phi Phi trên bản tin của QQ, còn có cả ảnh chụp.
Trong ảnh có một người đàn ông ôm cô ta, khung cảnh là khách sạn, ảnh chụp rất mờ, nhưng cô tuyệt đối không nhận lầm bóng dáng kia…
Cô run run mở tin tức, không ngờ bên trong còn có một loạt ảnh, trong một chiếc xe thể thao, họ ôm nhau, hôn môi, cuối cùng Dương Lam Hàng ôm Lý Phi Phi đi vào khách sạn…
Toàn thân Lăng Lăng như phát hỏa, thiêu đốt đến muốn điên luôn, cô lập tức gọi điện cho Dương Lam Hàng, muốn hỏi anh rốt cuộc là chuyện gì. Nhưng cô gọi cho anh vài lần, anh vẫn không bắt máy.
Ngay lúc Lăng Lăng sắp suy sụp, điện thoại cuối cùng cũng có người cầm máy, nhận điện là một cô gái, giọng nói cô gái thật mềm, thật mê hoặc, y hệt giọng nói ngọt ngào của Lý Phi Phi trong phim thần tượng.
“Tôi tìm Dương Lam Hàng.” Lăng Lăng khẽ cắn môi, nhịn xuống sự ghen tuông phun trào trong lòng, cố giả vờ trấn tĩnh nói thêm một câu: “Tôi là bạn gái anh ấy.”
“Cô là bạn gái ư?” Lý Phi Phi hợp tình hợp lý nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, trường các cô đã lên tiếng thanh minh, hai người là quan hệ thầy trò bình thường!”
Lăng Lăng giận dữ đến mức cả người phát run, lớn tiếng nói: “Đây là chuyện của bọn tôi, không liên quan gì đến cô, cô bảo Dương Lam Hàng nghe điện thoại đi.”
“Xin lỗi, anh ấy không ở đây, đã đi ra ngoài rồi.”
“Cô nói dối, tôi xem ảnh chụp trên mạng, tôi biết các người đang ở cùng một chỗ, cô bảo anh ấy nghe điện mau!”
Lý Phi Phi ngắt điện thoại! Gọi lại thì máy đã tắt!
Lăng Lăng tức đến nỗi hung hăng ném di động vào tường, linh kiện bị đập nát rơi đầy đất!
Tựa như trái tim tan nát của cô!






Buổi chiều, Lăng Lăng nổi giận đùng đùng xách va-li hành lý, ngồi xe lửa về nhà…
Trước khi lên tàu, cô vội vàng chạy đi sửa điện thoại, sợ mình bỏ lỡ nhưng lời giải thích của Dương Lam Hàng.
Trên tàu hỏa xóc nảy, cô tựa đầu vào cửa sổ bằng kính, nhìn màn hình di động.
Trong lúc chờ đợi, Lăng Lăng ngày càng lo lắng, bất an, bóng dáng ba rời đi thoáng hiện lên trước