Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
nhiều hơn một chút, cô nhất định sẽ ở lại!
Nhưng cô quá yêu anh, yêu đến chết hình ảnh anh đứng trên bục cao trong hội nghị quốc tế, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ thanh cao và chính thống của riêng đàn ông Trung Quốc!
Nếu Dương Lam Hàng không thể đứng dưới ánh đèn xanh lơ mờ nhạt, dùng sự lôi cuốn của cá tính ung dung tự tin của anh đi chinh phục người khác, thay vào đó là ngồi trong bàn đàm phán cùng những thương nhân khác tranh quyền đoạt lợi, đấu đá lẫn nhau, hoặc vì lấy lòng khách hàng mà xu nịnh bợ đỡ, ăn chơi trụy lạc…
Như thế, Dương Lam Hàng sẽ không còn là Dương Lam Hàng!
“Vĩnh viễn có xa không” trong cảm nhận của cô cũng hoàn toàn biến mất trong thế giới hư ảo kia…
Khoa học chân chính, thực sự không phải là thứ mà quan điểm giá trị “ăn trắng mặc trơn, công thành danh toại” như vậy có thể sáng tạo nên. Nhìn qua nội ngoại cổ kim, những nhà khoa học chân chính làm nên sự nghiệp chỉ chia làm hai loại, một loại là quý tộc, suốt ngày ăn không ngồi rồi; loại kia là đồ điên, không biết chữ “tiền” viết thế nào.
Họ dựa vào một thứ tình yêu nồng cháy gần như cuồng si, làm nên những kỳ tích vĩ đại!
Dương Lam Hàng chính là một người như vậy!
Dương Lam Hàng không nói tiếng nào rời khỏi cô, thân thể nóng bỏng trống rỗng, lạnh lẽo, hư không đáng sợ.
Hai tay anh vươn xuống dưới thân cô, bế cô lên, đi vào phòng ngủ.
Lăng Lăng thoải mái nằm trên chiếc giường treo, đắp kỹ tấm chăn lụa, lưu luyến rúc vào lòng anh.
“Lăng Lăng, đồng ý với anh!” Anh khẽ hôn những sợi tóc của cô: “Dù thế nào cũng không được đi, ở lại trường chờ anh về. Dự án này được duyệt xong, anh nhất định sẽ cùng em kết hôn.”
Lăng Lăng không muốn trả lời, vì thế chuyển đề tài: “Dự án này rất quan trọng hả anh? Em nghe nói là đề tài trị giá cả triệu.”
“Không phải vấn đề tiền bạc, bản thân đề tài này đã rất có giá trị. Hiệu trưởng Chu muốn cải tiến một loại vật liệu dùng cho tên lửa, bọn anh đã tiến hành phân tích tính khả thi một năm nay, cũng đã làm ra vật liệu… Hiện tại chỉ còn bước thí nghiệm thực tiễn cuối cùng.”
Hóa ra là vật liệu tên lửa, chẳng trách hiệu trưởng Chu lại coi trọng đề tài này đến thế. Nhưng nếu đề tài quan trọng như vậy, tại sao hiệu trưởng Chu lại dùng tên Dương Lam Hàng để xin? Vì đánh giá cao anh, một lòng bồi dưỡng anh, muốn cho anh cơ hội một bước lên mây ư?
Nhớ tới những nếp nhăn càng ngày sâu giữa đôi lông mày của hiệu trưởng Chu, Lăng Lăng đã hiểu ra.
Làm một phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo của đại học T, hiệu trưởng Chu ngoài những công việc hành chính và xã giao rườm rà, còn phải chống đỡ cả một tổ đề tài khổng lồ. Phát triển đề tài, xin kinh phí, còn cả vấn đề dân sinh của thầy cô và sinh viên.
Tất cả đều đặt lên vai một ông già gần sáu mươi tuổi như ông.
Muốn xác định ông vất vả đến đâu, chỉ cần nhìn dáng người gầy nhỏ cùng những tơ máu đỏ hồng trong mắt ông là hiểu.
Cho nên, hiệu trưởng Chu cấp thiết cần một người có thể trở thành phụ tá đắc lực của ông, giúp ông chèo chống tổ đề tài. Thầy Chu quá chất phác, thầy Lưu dần nhắm tới con đường quản lý hành chính, còn những giáo viên trẻ tuổi khác khó lòng gánh vác nổi trọng trách. Vì vậy, hiệu trưởng Chu đem mọi hy vọng ký thác vào Dương Lam Hàng, mà Dương Lam Hàng cũng thực sự là một nhân tài chỉ có thể gặp mà không thể cầu trong giới khoa học, muốn phần cứng có phần cứng, muốn phần mềm có phần mềm, muốn năng lực có năng lực, muốn nhân phẩm có nhân phẩm… sau lưng còn có hậu phương.
Haiz! Chỉ tiếc Dương Lam Hàng yêu giang sơn nhưng càng yêu mỹ nhân hơn, uổng công hiệu trưởng Chu một phen dụng tâm lương khổ.
Thấy Lăng Lăng không nói tiếng nào, Dương Lam Hàng bật đèn ngủ, ánh đèn nhu hòa chiếu sáng sự kiên quyết trong mắt anh. “Lăng Lăng, ngày mai mình cùng đến khoa Vật liệu, mặc kệ người ta nói ra sao, anh không quan tâm cái gì hết.”
Giọng điệu anh vô cùng kiên quyết, hoàn toàn không cho cô đường cự tuyệt.
Cô dùng đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt anh, cẩn thận đem hình dáng anh ghi tạc trong lòng. “Được rồi! Em nghe anh, dù thế nào em cũng sẽ không đi. Chờ dự án này được duyệt, anh muốn làm thế nào tùy anh.”
Hai hàng lông mày nhíu chặt của Dương Lam Hàng rốt cuộc cũng giãn ra, anh ôm cô vào lòng. “Tin tưởng anh, cái gì anh cũng đều có thể cho em!”
“…” Thứ cô muốn cho đến nay không nhiều, chỉ cần có anh là đủ rồi!
Tắt đèn, Lăng Lăng nhìn hình bóng anh trong đêm tối, chậm rãi áp mặt vào ngực anh, hai tay vòng quanh người anh từ sau lưng.
Thực sự luyến tiếc nhiệt độ của anh, mùi hương của anh.
…
Một đêm không ngủ, lúc bầu trời xa xa mờ sáng, Lăng Lăng lưu luyến rời khỏi vòng ôm ấm áp, chân trần chạy vào phòng khách, cầm quần áo từ trên sô-pha mặc vào…
Cô giặt sạch áo sơ-mi, đồ lót, cả bít tất thay ra hôm qua cho anh.
Còn vì anh làm một phần ăn sáng thật đơn giản – ốp-la, bánh mì, sữa.
Cuối cùng Lăng Lăng viết lại một mảnh giấy cho anh:
__________________
Thầy Dương đáng kính:
Bữa sáng cho vào lò vi ba hâm nóng rồi hẵng ăn.
Dạ dày anh không tốt, không những chú ý ăn uốn