pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

nhân phẩm của anh, tài năng của anh, cá tính của anh, trong mắt tôi anh ấy loại đàn ông chỉ dùng sức hấp dẫn của nhân cách để chinh phục phụ nữ!
__________________
Bên dưới có người đặt câu hỏi: “Phi Phi, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nữ ra sức che giấu cuộc sống riêng tư của bản thân, tại sao cô lại thẳng thắn như vậy?”
Cô ta đáp: “Thích là thích, vì sao không dám thừa nhận? Tôi không giống những người khác, rõ ràng là thích nhưng đồng thời lại sống chết giấu giếm khi bị người ta nghi ngờ.”
Còn có người hỏi: “Cô không sợ quan hệ của hai người lộ ra sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp diễn xuất sau này của mình sao?”
Cô ta đáp: “Đối với tôi mà nói, lấy một người đàn ông mình yêu có ý nghĩa hơn rất nhiều so với làm một diễn viên. Vì anh ấy, tôi cam tâm tình nguyện từ bỏ sự nghiệp của mình, làm một người mẹ hiền vợ đảm…”
Bên dưới có rất nhiều người cảm khái, nói ở trong giới giải trí phù hoa vẫn còn có một tình yêu thuần khiết đến thế, khiến người khác vô cùng hâm mộ và cảm động.
Lăng Lăng kéo xuống phía cuối trang, viết một đoạn comment:
“Tôi cũng từng thích một người đàn ông, bị nhân cách của anh ấy hấp dẫn thật sâu, thích nhân phẩm của anh, thích cá tính của anh, ngưỡng mộ tài năng của anh. Nhưng tôi không dám nói ra, sợ quan hệ của chúng tôi cản trở tiền đồ của anh ấy, tôi cũng không dám vì anh ấy mà từ bỏ tương lai của mình, sợ làm một người mẹ hiền vợ đảm như tôi sẽ không có năng lực giữ lấy một người đàn ông hoàn mỹ như thế. Tôi không biết liệu mình yêu anh chưa đủ, hay là tôi quá yêu anh… Nhưng đã lựa chọn như vậy, tôi không hối hận!”
Lý Phi Phi không trả lời, comment của cô nhanh chóng bị chôn vùi trong hàng loạt comment ào ạt như thủy triều.
Lăng Lăng chua chát nhìn màn hình máy tính, so với Lý Phi Phi, comment của một người không hề quan trọng như cô chỉ mờ nhạt tựa bụi trần.
Giờ phút này, ý nghĩ rời đi của cô thực sự bị dao động.
“Lăng Lăng, quên đi con!” Mẹ Bạch không biết từ khi nào đứng sau lưng cô, đã sớm đọc được tất cả.
“Con…”
“Đàn ông như vậy, không giữ được đâu.” Mẹ Bạch vỗ vỗ vai cô: “Nghe lời mẹ, ra nước ngoài đi! Phụ nữ tốt hơn hết vẫn phải dựa vào chính mình. Đừng cản trở tiền đồ của người ta, cũng đừng cản trở cuộc đời của chính mình.”

Buổi chiều, Lăng Lăng đi mua điện thoại mới, bởi vì khác vùng nên không thể làm lại sim điện thoại, cô đành phải mua sim mới, gọi điện cho Dương Lam Hàng.
Di động anh tắt máy, có lẽ đang dỗi cô.
Cô hết nhẫn lại nhịn, rốt cuộc không chịu nổi, gửi một tin nhắn, nói với anh: Em là Lăng Lăng, đây là số điện thoại mới của em.
Sau đó, Lăng Lăng đi vào một trường dạy tiếng Nhật, hỏi han chi tiết cụ thể, xem qua phòng ốc, ghi danh nhập học và nộp học phí. Vừa làm xong mọi thứ, Dương Lam Hàng bỗng gọi điện cho cô.
“Lăng Lăng, em đang ở đâu?”
“Ở trong nhà em.”
Anh nói: “Bác gái nói em đi ra ngoài rồi.”
“Anh…” Lăng Lăng kích động đến nỗi tay nắm chặt di động, run giọng cho anh biết vị trí hiện tại của mình. “Anh đến tìm em sao?”
“Em chờ anh nhé…”
Tình yêu, thường không cần nhiều ngôn từ…
“Vâng.” Cô mỉm cười, gật gật đầu. “Em chờ anh.”
Trước cổng trường dạy tiếng Nhật, Lăng Lăng đứng đó, ngóng về phía ngã tư…
Mỗi chiếc taxi đi ngang qua đều khiến hi vọng cô dâng lên một chút, rồi lại nặng nề xẹp xuống.
Cuối cùng, một chiếc taxi dừng phía trước cô, Dương Lam Hàng bước xuống xe…
Anh đứng yên tại chỗ, gần trong gang tấc, chỉ nhìn cô.
Cô không muốn nói gì cả, chỉ chạy ào qua, ôm chầm lấy anh…
Nhịp tim của anh, hối hả mà nặng nề.
Giờ phút này, ấm ức kiểu gì cô cũng không quan tâm, cái gì cũng đều có thể tha thứ…
Nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển “Tổ Chức Giáo Dục Nhật Ngữ Quốc Tế Sakura”, liền im lặng một hồi lâu.
Cô đứng thẳng, vẻ mặt của anh khiến cô hơi hoảng hốt. “Hàng?”
“Tại sao lại gạt anh?” Anh nói: “Anh nghe nói em đã làm xong thủ tục rời trường lẫn chứng nhận xuất ngoại du học. Em đã quyết định phải đi, vì sao còn muốn nói dối anh?”
Lăng Lăng không tìm được từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi lòng của mình.
Cô may mắn biết dường nào, mới được một người đàn ông như vậy yêu thương, anh cái gì cũng có, nhưng vì cô mà tình nguyện buông bỏ.
Cô cũng bất hạnh biết dường nào, đem lòng yêu một người đàn ông khiến cô vì anh mà cam tâm chịu đựng hết thảy.
“Tại sao em không thể nghe lời anh? Cuộc sống ở nước ngoài không dễ dàng, anh không muốn em đi để chịu khổ…”
Lăng Lăng cười nhẹ: “Anh không cần lo, cuộc sống kiểu “xã hội cũ” em cũng đã kinh qua thì sống ở nước phát triển còn không chịu được sao?”
Dương Lam Hàng cố sức ổn định cảm xúc rồi mới nói: “Lăng Lăng, vậy em có nghĩ cho anh không? Anh đã hơn ba mươi, anh là một thằng đàn ông bình thường…”
“…”
“Lăng Lăng.” Dương Lam Hàng ôm lấy cô, nói rõ ràng bên tai: “Ở lại đi, vì anh.”
“Em đã gửi thư chấp thuận cho giáo sư ở Nhật rồi, ông ấy đang giúp em xin giấy chứng nhận tư cách, em không thể đổi ý.”
Dương Lam Hàng kinh ngạc nắm chặt hai vai cô, bắt cô đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt anh