Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.


Hôn đến khi sắp ngạt thở, Dương Lam Hàng mởi thả cô ra, quyến luyến vuốt ve hai má cô. “Anh yêu em!”
Nếu hạnh phúc là nước, Lăng Lăng nhất định bị chết chìm…
Nếu hạnh phúc là lửa, Lăng Lăng đã hóa thành tro tàn…
“Em cũng yêu anh!” Cô ôm vai anh, nhanh chóng kể lại kế hoạch mình đã suy nghĩ rất nhiều lần ở sân bay: “Em chỉ có không đến một tháng, cuối tháng phải về đại sứ quán Nhật Bản nộp báo cáo nghiên cứu sinh… Ngày mai anh đưa em về nhà gặp mẹ em, sau đó tranh thủ thời gian chuẩn bị kết hôn.”
“Kết hôn?!”
“Anh có ý kiến gì sao? Có ý kiến cũng vô ích, em đã quyết định rồi!”
“Không có ý kiến!” Anh kiên định lắc đầu. “Không có ý kiến! Nhưng em không nghĩ cái việc cầu hôn này phải do anh làm sao?”
“Lần sau đi!”
Bắt gặp ánh mắt giết người của anh, Lăng Lăng lảng nhanh sang chuyện khác: “Ai da! Đói chết mất, có gì ăn không?”
“Vừa hay anh phải đi ra ngoài ăn, cùng nhau đi đi.”
“Không cần đâu!” Lăng Lăng sợ nhất chính là loại tình huống mà mỗi câu nói đều ngầm chứa huyền cơ như thế này, đoán tới đoán lui mệt cả người.
“Làm một người phụ nữ có thể đối mặt với tất cả không phải chỉ dựa vào cái miệng!” Dương Lam Hàng căn bản không quan tâm đến sự phản kháng của cô, kéo cô khỏi sô-pha. “Đi thôi, sắp kết hôn rồi, sau này em cần phải làm quen với những tình huống kiểu này.”
“Nhưng mà bộ dạng em như vầy…” Cô chỉ chỉ áo T-shirt cùng quần jeans trên người mình. “Có thể gặp người sao.”
“Lát nữa đi ngang qua trung tâm thương mại chọn đại một bộ đồ là được, em không trang điểm đã đẹp lắm rồi.”
“Tại sao nhất định phải đi? Em ở nhà chờ anh không được à?” Lăng Lăng bám lấy khung cửa liều mạng giãy dụa.
“Bởi vì anh không nỡ để em rời khỏi tầm mắt anh…”
Lăng Lăng lập tức quên mất phản kháng, ngoan ngoãn để anh kéo ra khỏi nhà.
Vì thế, suốt dọc đường cô đều khinh bỉ chính mình: Thật xấu hổ, mới một câu liền bị dỗ ngọt đến mê man!
*****************
Sau khi Dương Lam Hàng dẫn cô đến trung tâm thương mại mua bộ quần áo mới, lái xe chở cô tới một câu lạc bộ tư nhân cách xa nội thành.
Câu lạc bộ tư nhân này không xa hoa lộng lẫy khoa trương, cũng không có quán bar sàn nhảy hỗn tạp, có chăng khắp nơi đều là những gian phòng tao nhã mang phong cách cổ điển.
Lăng Lăng cúi đầu chậm rãi bước về trước, bắt gặp dáng vẻ luống cuống của mình qua mặt sàn lát đá cẩm thạch trắng xanh.
Cô không biết mẹ Dương Lam Hàng nhìn thấy cô sẽ nói gì, không biết cái người cục trưởng gì đó liệu có phật lòng khi cô xuất hiện ngoài ý muốn.
Điều duy nhất cô có thể làm là không ngừng tự nhủ, phải ít lời, chẳng thà không nói câu nào chứ nhất định không được nói sai…
Bất tri bất giác, cô tiếp tân xinh đẹp đã dẫn họ đến bên ngoài một gian phòng.
Cửa khép hờ, có thể nghe thấy rõ ràng đối thoại bên trong.
Giọng mẹ Dương nghe vẫn nhiệt tình như ngày nào: “Chúng ta ăn trước đi, Hàng mới bay từ Nhật Bản về, một lát nữa mới tới được đây.”
“Không vội…” Một giọng ôn hòa nói.
Tiếng nói này khiến toàn thân Lăng Lăng cứng đờ, bởi nó cực kỳ giống một giọng nói chôn sâu trong ký ức của cô.
“Công việc của nó vẫn bận vậy sao? Đã có bạn gái chưa?”
Mẹ Dương vừa cười vừa nói: “Có rồi, lần này đi Nhật là để thăm bạn gái nó.”
“Thế à!” Giọng nói kia nghe ra có chút tiếc nuối. “Nói thật, tôi rất thích con trai chị! Nếu không phải con gái tôi cứ ở nước ngoài học không chịu về nước, tôi nhất định sẽ giới thiệu chúng nó với nhau… Tất nhiên, giờ thì hết cơ hội rồi!”
Nghe những lời này, dưới chân Lăng Lăng mềm nhũn, phải níu lấy cánh tay Dương Lam Hàng mới miễn cưỡng đứng vững.
Anh tưởng cô hiểu lầm đâu đó, vỗ vỗ lưng cô, giải thích: “Chỉ là lời nói xã giao thôi mà, em đừng tưởng thật.”
Lăng Lăng lắc đầu, thứ thực sự làm cô hoảng loạn không phải câu nói kia, mà là… giọng nói trầm ấm đó.
Cô bám chặt cánh tay Dương Lam Hàng, căng thẳng hỏi: “Người cục trưởng này tên gọi là gì?”
“Họ Sử.”
Lăng Lăng hít một hơi sâu, lẳng lặng thay đổi góc độ, len lén tìm bóng người đang nói chuyện qua khe cửa.
Sau đó, cô nhìn thấy người đàn ông ngồi cạnh mẹ Dương.
Ông đã ngoài năm mươi, dung nhan tươi sáng đã trải qua bao thử thách của tháng năm không hề có nét già nua, ngược lại càng tăng thêm sức hấp dẫn của sự thành thục. Nếu không vì vài sợi tóc bạc hai bên thái dương, có lẽ người bình thường đều không thể đoán được tuổi ông.
Có người nói đàn ông càng già càng phong độ, hóa ra đúng thật.
Nhìn khuôn mặt ẩn chứa thêm nhiều nét buồn thương so với trong ký ức, Lăng Lăng lại nhớ tới bóng dáng cao gầy trước cửa trường học, nhớ tới ông bước rón rén… vẻ mặt chờ mong nhìn vào trong sân trường – đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy ông, ba của cô.
Trong ký ức khuôn mặt ông tiều tụy, nhưng nụ cười vẫn nhu hòa như thế…
Bao năm trôi qua, rất nhiều lần Lăng Lăng đã tưởng tượng ra cảnh trùng phùng, đồng thời ngày ngày mong ngóng.
Nhưng lại không thể ngờ, lần gặp nhau sau mười năm của họ lại trong tình huống xấu hổ như thế này.
“Lăng Lăng? Em sao vậy?” Dương Lam Hàng thấy sắc mặt cô tái nhợt đ