Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
lý lẫn trách nhiệm, cho dù kết cục có thế nào cũng không thể đạt được hạnh phúc chân chính, bởi vì cái giá quá lớn nên phải đánh đổi quá nhiều.
Nhưng gặp được tình yêu, con người luôn mất đi lý trí, biết rõ sẽ không có kết quả tốt, nhưng vẫn mù quáng mà tiếp tục sai lầm.
Cô cũng từng yêu, nên hoàn toàn hiểu!
“Ba, ba có con không?” Cô cười hỏi: “Là con trai, hay vẫn con gái?”
“Không có, ba không xứng làm cha.”
Lăng Lăng cũng không hỏi gì nữa, men theo hành lang chậm rãi bước tới, đồng thời cẩn thận đặt tay che lên bụng dưới.
Bây giờ, cô cũng có con của riêng mình, theo từng ngày con lớn lên, một loại tình yêu theo bản năng cũng trỗi dậy ngày càng mạnh mẽ.
Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được… không thể gặp mặt đứa con ruột thịt duy nhất của mình, sẽ tuyệt vọng biết dường nào!
“Lăng Lăng… ba có thể ôm con một lần nữa không?”
Cô quay đầu, bắt gặp khuôn mặt với những nếp nhăn ngày càng hằn sâu nay lộ ra một vẻ e dè hoàn toàn không phù hợp với trải nghiệm và thân phận của ông.
Lăng Lăng mỉm cười, nụ cười duy trì trong vài giây này thực sự đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô.
Khi cô được ba ôm vào lòng, hít thở mùi hương mong nhớ đã lâu, nghe thấy tiếng sụt sịt khàn khàn, cô không thể ngụy trang tiếp được nữa, bật khóc thất thanh.
“Ba, con không trách ba, con thật sự không trách ba!”
“Nhưng ba trách chính mình! Ba xin lỗi mẹ con con…”
…
Khi Dương Lam Hàng đưa cô đi, Lăng Lăng chần chừ mấy lần, cuối cùng vẫn nói ra những lời cô đã chờ mười năm nay.
“Ba, con và mẹ đều rất nhớ ba… Nếu ba thực sự không hạnh phúc thì hãy về nhà đi.”
Một hồi lâu thật lâu sau, ông mới trả lời: “Ba đã có lỗi với mẹ con con, ba không thể tiếp tục có lỗi với bà ấy…”
“Con hiểu rồi!” Cô khẽ mỉm cười rời đi.
Xe chanh chóng chạy đi, qua khung cửa sổ Lăng Lăng nhìn theo bóng dáng hao gầy của ông ngày một lùi xa…
Cô nói: “Ba, dù thế nào con cũng không bỏ rơi ba, đợi đến khi ba cần con, con nhất định sẽ đưa ba về nhà!”
Ngày tiếp theo sau khi Lăng Lăng về nước, cô liền đến đại học T, đi tới khoa Vật liệu.
Mùi dược phẩm hóa học vẫn nồng nặc như thế, tiếng ầm ầm của máy móc thí nghiệm vẫn đinh tai như thế, sư tỷ tiến sĩ vẫn đang xem phim trong phòng thí nghiệm, Tiếu Tiếu và Kiều Kiều cũng vẫn tám chuyện trên trời dưới đất…
Ngoài việc trong phòng thí nghiệm có thêm vài gương mặt mới ra, tất cả đều không thay đổi.
“Lăng Lăng!?” Tiếu Tiếu vừa nhìn thấy cô liền phấn khởi chạy vọt qua. “Cậu về nước khi nào thế?”
Ngay sau đó, Kiều Kiều cùng vài gương mặt quen thuộc đều ùa sang, vây cô vào giữa.
Lăng Lăng ngạc nhiên quay đầu, thấy Dương Lam Hàng và thầy Chu đang đứng ngoài cửa, toàn thân toát lên vẻ lãnh đạm và lạnh lùng ngàn năm không đổi.
Lăng Lăng nghẹn mất cả buổi, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Thầy Dương, lâu quá không gặp ạ!”
Dương Lam Hàng nhìn cô, khẽ mỉm cười, cười đến độ Lăng Lăng có cảm giác ớn lạnh. “Em cảm thấy hai tiếng đồng hồ lâu lắm hả?”
Câu hỏi này…
Dưới ánh mắt khó hiểu của người khác, cô chỉ có thể vờ như không nghe thấy.
********************
Trong phòng riêng lớn nhất của nhà hàng, sinh viên và giáo viên ngồi đầy một cái bàn lớn, trong đó bao gồm hiệu trưởng Chu, thầy Chu, và cả vài giáo viên mới về.
Để giữ khoảng cách với Dương Lam Hàng, Lăng Lăng cố ý chọn một chỗ cách xa anh nhất ngồi xuống, vừa ăn vừa cùng bọn Tiếu Tiếu tán gẫu.
“Tiếu Tiếu, nghe nói cậu đang học tiến sĩ với thầy Dương hả? Anh ta có áp bức cậu không?” Cô hỏi.
“Tớ cứ hy vọng thầy ấy áp bức tớ một chút, đáng tiếc hơn một năm nay thầy đặc biệt bận, nếu không đi công tác thì cũng gặp gỡ xã giao. Muốn thảo luận vấn đề gì với thầy phải hẹn trước một tuần!”
“Không thể nào? Vô trách nhiệm vậy sao?” Nghe ra không giống tác phong của Dương Lam Hàng.
“Haiz! Cũng không thể trách thầy được, công chuyện thầy phải làm rất nhiều!” Tiếu Tiếu nói: “Việc của tổ đề tài, việc bên Viện nghiên cứu tiên tiến, còn cả đề tài… Cho dù thầy có không ăn không ngủ cũng không thể nào hoàn thành nhiều công việc đến thế!”
“Vậy sao!”
“Có hôm hơn mười giờ tối, tớ thấy văn phòng thầy vẫn sáng đèn, định tìm thầy hỏi vài vấn đề, gõ cửa thật lâu mà không ai trả lời, tớ mới len lén đi vào xem sao, báo cáo kết thúc đề tài thầy viết được nửa chừng, còn thầy thì nằm ngủ gục trên bàn… Hơn nữa, trong phòng đầy mùi rượu. Haiz! Thời buổi này làm học thuật không dễ tí nào, xã giao xong còn phải về văn phòng viết báo cáo… Có đôi khi, tớ thực sự không hiểu nổi thầy, thầy liều mạng như thế để làm gì chứ. Vì tiền, vì danh… hay là vì…” Tiếu Tiếu liếc nhìn Lăng Lăng một cái đầy ẩn ý, cô thở dài, nói: “Thầy ấy thực sự là một người đàn ông tốt!”
Lăng Lăng ngẩng đầu, tầm mắt tình cờ chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như nước hồ xanh biếc.
Chỉ cần liếc mắt một cái, cô đã hiểu! Anh vất vả như thế, cũng chỉ vì người phụ nữ mà anh muốn…
…
“Lăng Lăng, Nhật Bản thế nào?” Có người hỏi cô. “Đàn ông Nhật có phải cực kỳ biến thái không?”
Lăng Lăn