Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2552 lượt.
iện giờ người này chính là một lão bà bà, đoán chừng cũng có chút lai lịch, vì thế Tô Hoa cũng không dám dùng lời nói nặng với bà ta.
Lão bà bà liếc mắt nhìn cô từ trên xuống: “Tỉnh rồi đúng không, mặc lại quần áo tử tế rồi đến phòng khách gặp tôi.”
Loại tư thế khí phách uy vũ của nữ chủ nhân này khiến Tô Hoa hơi sững sốt, ngồi ở trên giường cũng sắp bị bán thân bất toại. Không nghĩ tới sau lưng lão bà bà như mọc ra thêm hai mắt con, lên tiếng quát khẽ: “Đừng lề mề kì kèo đấy.”
Tô Hoa thực sự là bị dọa chết khiếp rồi: Vị này chẳng lẽ là mẹ già của Lão Thẩm? Không thể nào, theo tài liệu tra được ở trên mạng, ba mẹ Lão Thẩm đều mất hết rồi…..Ồ không, chợt nhớ tới Lão Thẩm từng nói tài liệu trên mạng đều là do anh nhờ người đăng lên. Chẳng lẽ bởi vì vị này thật sự là mẹ chồng cay nghiệt như trong truyền thuyết, không thể nào, khẳng định là không phải.
Nhấc lên đôi chân đau nhức, gắng gương thay một cái váy rộng thùng thình, hạ thể đau nhức thật đúng là làm cho cô đi đứng hơi khó khăn. Nhưng vì phải ra mắt vị lão bà bà Lư Sơn chân thật này, cô vẫn phải từng bước một nhấc chân mà đi ra cửa. Khi đi ngang qua phòng khách, cô chợt xoay người quẹo lại đi tới phòng sách tìm Lão Thẩm, dựa vào trên người anh nhỏ giọng hỏi: “Có một lão bà bà đến nhà mình, có vẻ rất lợi hại, chẳng lẽ là mẹ anh?”
Lão Thẩm cau mày hỏi: “Có phải chống đầu rồng quải trượng hay không, đã nổi giận cầm gậy đánh em sao?”
Tô Hoa gật đầu lia lịa. Sau đó thấy Lão Thẩm cúi người xuống một tay bế cô lên: “Bị bà đánh ư?”
Tô Hoa lắc đầu: “Sao có thể chớ, mẹ chồng đại nhân nhìn thấy em thích còn không kịp á, thảo luận đạo lý làm vợ với em cả buổi, ngược lại anh mới chính là người chọc bà nổi giận đấy, nè, đến phiên anh phải cẩn thận đó!” Người ta thường nói kiêng kỵ nhất trong mối quan hệ mẹ chồng và nàng dâu là có đàn ông chen vào giữa, anh không ra mặt thay vợ thì còn được, chứ chỉ cần vừa lên tiếng thôi sẽ khiến cho lão bà bà nghĩ rằng con trai mình có vợ rồi quên luôn mẹ già, Tô Hoa cô chẳng phải là trở thành tiểu yêu tinh mê hoặc đàn ông ư? Lão bà bà dù cho không ghét những vẫn phải cùng cô liều chết u đầu mẻ trán cũng không bỏ qua!
Lão Thẩm cười nói: “Cô gái ngốc à, bà ta là cô của anh, là bà nội của Tiểu Lương.”
Tô Hoa đấm một phát vào người Lão Thẩm: “Khốn kiếp, sao anh không chịu nói sớm cho em biết anh còn một người cô hả?” Đánh xong cô vẫn là cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Mà nè, sao em thấy bà ta còn lớn tuổi hơn cả mẹ anh nữa?”
Lão Thẩm kể, khi còn bé ba mẹ anh đều mất sớm, là do cô nuôi anh khôn lớn, nếu nói cái gì mà mẹ nuôi không sánh bằng mẹ sinh ra mình thì anh nghĩ tuy bà không phải là mẹ ruột nhưng còn hơn hẳn cả mẹ ruột.
Không ngờ rằng, trong lúc hai người đang nói chuyện với nhau, thì có người tới nhấn chuông nhà Lão Thẩm, trước ánh mắt sắc bén của lão bà bà quản gia khom người phát rét đi ra mở cửa, nhưng hỡi ôi —— Trời ạ, chuyện càng lúc càng lớn rồi, một vị lão bà bà còn chưa đủ, đêm khuya thế này rồi mà tiền nhiệm còn đại giá quang lâm! Quản gia đang do dự không biết có nên để Hàn Tâm vào hay không thì nghe được lão bà bà ngồi trong phòng khách ban xuống ý chỉ: “Tâm Tâm tới rồi sao, mau vào đây đi.”
Trái tim quản gia phát run lên: Một phe ư!
Hai vợ chồng cùng đi ra khỏi phòng sách, thấy có hai người phụ nữ ngồi trong phòng khách trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Lão Thẩm theo bản năng bắt lấy nắm chặt cánh tay Tô Hoa, lo lắng nhóc con này sẽ suy nghĩ bậy bạ lung tung. Nhưng thấy cô gái nhỏ này lại thoải mái trừng mắt nhìn lại mình, sau đó tươi cười vui vẻ mà đi tới phía trước, vừa đi vừa nói: “Chị Tâm cũng tới chơi à.” Nhưng câu tiếp theo của cô lại khiến cho Lão Thẩm thiếu chút nữa phải bật cười ra tiếng, “Chẳng lẽ là lương tâm bứt rứt nên định đem tiền còn thừa trả lại cho em?”
Tô Hoa thật sự là nhìn không vừa mắt người phụ nữ, lần đầu tiên ra trận: Đã hơn nửa đêm còn gọi điện thoại cho bạn trai cũ. Lần thứ hai ra trận: Cô ta lại làm chuyện khó hiểu là đi cho Tô Quốc Quân tiền, và lần này….Cô ta lại ngang nhiên đến tận cửa vào đêm hôm khuya khoắt thế này!
Người phụ nữ này thật là, đã bị cắm một đao còn không chịu chết, ban đầu nếu như lúc cô ta còn đang qua lại với Lão Thẩm, cô ta có thể phát huy cái loại quấn quít bám không nhả, đánh không chết chửi không đi, tinh thần không bỏ cuộc này thì có lẽ vị trái bà Thẩm ngày hôm nay chính là của cô ta rồi! Tô Hoa cũng lấy làm tiếc dùm cho cô ta.
Lão bà bà vừa nghe xong thấy có gì đó không đúng liền hỏi: “Tiền gì, đã xảy ra chuyện gì?”
Hàn Tâm ngồi ở bên cạnh lão bà bà kìm nén buồn bực đến sắc mặt đỏ bừng, khoác vào tay lão bà bà đang nghĩ xem nên nói như thế nào. Nào ngờ còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị người khác đoạt mất cơ hội.
“Dạ, là thế này, chị Tâm là người rất tốt bụng nha, tìm tới ba con, chính là ba vợ của Lão Thẩm ấy ạ, cho ông ấy một khoản tiền. Con nghĩ thấy làm vậy không hợp lý cho lắm, vì thế nên đã lấy tiền tiết kiệm của con để trả lại số tiền ấy cho chị Tâm, nhưng nghĩ lại hình như con đã đưa chị ấy nhiều hơn số ban đầu.