Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
Chị Tâm à, chị thấy em còn nói sót điều gì không ạ?” Tô Hoa rất thiện ý mà nhìn tới Hàn Tâm, đơn thuần giống như một đứa bé.
Nhưng Lão Thẩm không nhịn được nhíu mày hỏi: “Em đưa cô ta bao nhiêu tiền?”
“43 vạn 2825 đồng 6 hào.” Người phụ nữ nào đó thiệt tình đến mức phản xạ có điều kiện, cả ngày hôm nay nhớ đi nhớ lại không biết bao nhiêu lần con số này mà, thật sự là ghi nhớ tận sâu trong lòng á.
Sự thực là Hàn Tâm thu xếp lại xong khoản tiền đó cũng không mất quá nhiều thời gian, nhưng hôm nay tới vội vàng vì vậy không có mang theo, không nghĩ tới con nhóc Tô Hoa kia lại có thể ở ngay trước mặt mọi người mà nhắc tới chuyện này, cô ta thật không biết xấu hổ sao? Dù sao thì ba cô, Tô Quốc Quân quả thật là đã cầm tiền của mình, cô ta dựa vào cái gì mà kiêu căng phách lối lớn như vậy? Hàn Tâm ngẩng đầu lên định phản bác lại mấy câu, nhưng bắt gặp ánh mắt cười lạnh của Tiếu Ngu, ánh mắt đó lạnh lẽo đến thấu xương, như đang nhắc nhở răn đe khiến cho Hàn Tâm thật khó nói ra lời mình muốn nói.
Lão bà bà cũng là người từng trải việc đời, giữa ánh mắt đưa tình của những người đang có mặt ở đây đã làm cho câu chuyện từ khó hiểu cũng trở nên thông suốt, bà cầm đầu rồng quải trượng chỉ vào Tô Hoa, sắc mặt rất có uy nghiêm nói: “Cô, tới đây!”
Nghĩ tới vị này chính là người đã nuôi lớn Lão Thẩm, Tô Hoa chỉ đành phải ngoan ngoãn đi tới, mặc cho vị lão bà bà này xử trí.
Lão Thẩm tìm một chỗ ngồi xuống, lên tiếng hỏi giống như người trong gia đình đang nói chuyện với nhau: “Cô à, Tiểu Lương biết cô đến đây không? Con bé đó suốt ngày cứ nhắc đến cô mãi, nếu như biết cô đã trở về, thế nào cũng sẽ chạy như điên tới đây thôi.”
Vừa nhắc tới đứa cháu gái cưng yêu, sắc mặt lão bà bà liền liền hòa ái hơn, bà khẽ mỉm cười nói: “Làm sao có thể giấu được tiểu yêu tinh ấy chứ? Con bé bảo là sẽ lập tức đến đây đấy.”
Nghe được câu đó, Lão Thẩm âm thầm thở phào nhẹ nhõm: Tính khí của lão bà bà không dễ gần nhưng cũng có khắc tinh, khắc tinh của bà chính là Đường Tiểu Lương, chỉ cần nhóc con kia ngúng nguẩy giận dỗi thì lão bà bà cũng không thể làm gì được.
Vì vậy yên lòng giới thiệu: “Cô à, đây chính là Tô Hoa mà lần trước con đã nói với cô đó, bởi vì cô vẫn còn đang nghĩ dưỡng ở trong núi, vốn là định vào lễ mừng năm mới dẫn vợ con đến thăm cô luôn thể, nhưng không ngờ cô đã đến đây trước rồi.”
Trâu già gặm cỏ non (3)
Lão bà bà quét mắt một vòng, giọng nói không nặng không nhẹ: “Tuổi thì nhỏ, tính tình thì lười, tính khí thẳng thắng nhưng hơi nóng nảy, quan trọng nhất là cái mông không đủ lớn.” Nói xong cầm đầu rồng quải trượng gõ vào mông Tô Hoa một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, “Tương lai nhất định sẽ rất khó sinh con!”
Bụng Tô hoa co quắp —— cười nhạo, mông to thì dễ sinh àh? Quả nhiên là lão bà bà cổ hủ, thời hiện đại bây giờ có một loại tây y còn gọi là giải phẫu, không có mông cũng sinh được huống chi là mông nhỏ!
Cô chợt rất muốn hỏi lão bà bà có biết thế nào là áo mưa an toàn, thuốc tránh thai, hay băng vệ sinh không!
Dĩ nhiên, đơn giản là Tô Hoa lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Hàn Tâm là một người phụ nữ thông minh, có điều sử dụng thông minh sai chỗ thành ra ngu xuẩn, năm đó cô sắp xếp mọi chuyện, cho rằng khi Lão Thẩm chiếm hữu cô thì sẽ có trách nhiệm với cô, Lão Thẩm không muốn truy cứu, bình tĩnh chia tay đối với bọn họ mà nói là kết quả tốt nhất. Hy vọng có một ngày cô sẽ hiểu, cuối cùng tìm được hạnh phúc của mình.
Mạc Tiểu Lam tất nhiên sẽ nắm chặt cơ hội này, thứ nhất là vì không muốn nhìn đến con quái vật kia, thứ hai nếu như có thể thông qua Hàn Tâm tìm được công việc, thì hắn có năng lực nuôi sống Mạc Tiểu Bạch ngu ngốc kia rồi.
Hàn Tâm tới đột ngột, khi rời đi mang theo nổi cô đơn, thái độ lão bà bà làm cho cô mất đi lợi thế cuối cùng, còn thái độ Tiếu Ngu càng thêm rõ rệt muốn dứt khoát một cách hoàn toàn với cô.
Giờ khắc này cô bắt đầu suy nghĩ: Nếu như không phải bởi vì thời gian trước cô té từ trên sân khấu xuống, bị thương đầu gối, nếu như không phải vì trong lúc bị thương lại điên cuồng nhớ nhung một người, mình có thể không từ thủ đoạn dứt khoát biến hắn thành người của mình.
Đáp án dĩ nhiên là khó giải.
**
Lão bà bà sau khi được Tiểu Lương khuyên can thì đi ngủ trước, việc lớn đã hoàn thành xong, liền trở lại phòng khách nhìn mọi người làm một tư thế chiến thắng, cười đến vô cùng rực rỡ: “Mấy ngày trước tôi chợt nghĩ nếu như thật sự có Ngày Tận Thế, chúng ta phải làm gì đó, lỡ như sáng mai mặt trời không mọc, vậy sao chúng ta không cùng nhau thức sáng đêm nay? Vì thế, tôi muốn……” Cô dừng lại một chút, chừa thời gian cho mọi người hỏi.
Kết quả không có người nào hưởng ứng, Lão Thẩm cùng Chu Công đang nói về chuyện cổ phiếu, Tô Hoa cùng Tiểu Bạch đang nói chuyện xảy ra hai ngày nay, Mạc Tiểu Lam vừa trở về không hiểu chuyện gì, cho nên chỉ còn sót lại một mình cô là rãnh rỗi nhất. Cô hai mắt trừng trừng, hai chân dậm một cái gọi: “Chu Công ——”
Vốn Ch