The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2526 lượt.

ần hết, đến cả thợ trang điểm cùng trợ lý cũng không ở lại, cô sâu sắc cảm thấy: “Nếu không, bây giờ chúng ta đi thôi.”
Tiểu Khả nở nụ cười bất đắc dĩ: “Hình như…… Không còn kịp rồi.”






Trâu già gặm cỏ non (11)
Người trước mặt là ai, Tô Hoa thật đúng là không biết: Thật xin lỗi, tiểu nhân mắt vụng về. Nhưng người hầu đứng phía sau đó…… Tô Hoa thở dài, quả thật là Oan Gia Ngõ Hẹp.
Người hầu này chính là Tiểu Khổng Tước kiêu ngạo, Tiếu Giai – Tiếu đại tiểu thư của Dã Thị. Nhưng mà hôm nay Tiểu Khổng Tước không kiêu ngạo, ngược lại có mấy phần đáng thương, nghịch lý nha, mấy lần gặp nhau cô đều là bộ dạng cao quý lạnh lùng, kiêu ngạo đến cái đuôi cũng chạm không tới, hôm nay sao lại có thể biến thành một người khác, điều này hiển nhiên không khoa học.
Vì vậy, ôm lòng hiếu kỳ, Tô Hoa liếc mắt nhìn người phụ nữ như một nữ minh tinh kia. Cô gái này khoảng 20 đến 30 tuổi, xin lỗi, dĩ nhiên không không ngoại trừ khả năng 40, 50 tuổi hoặc là mười mấy tuổi, bởi vì suy luận theo khoa học kỹ thuật hiện đại, hình dáng bên ngoài có ảnh hưởng không ích đến thể chất bên trong. Có thể nói hình dáng bên ngoài của người phụ nữ đó, một từ đẹp thì không đủ để hình dung, phải nói là rất xuất sắc rất phi thường. Chưa từng gặp qua, chưa từng chạm mặt quả thật rất may mắn. Nhìn lướt qua, cô có khuôn mặt của Kim Hee Sun, lỗ mũi của Chương Tử Di, đôi môi của Thang Duy, cằm của Phạm Băng Băng…… Dĩ nhiên, những điều này là do Tô Hoa nghĩ ra, thật lòng không có ý chê bai minh tinh, chỉ là muốn nói rõ cô gái này “đạo sắc” lợi hại như thế nào!
Tô Hoa lại một lần nữa bị sợ hãi, cô xoay mặt lại, hỏi thăm Tiểu Khả cô gái này là thần thánh phương nào.
Tô Hoa cười nói: “Chị em tốt, cô mang theo Bảo Bảo đi trước, tôi yễm trợ!”
Một câu nói khiến Tiểu Khả cười đến nghẹn, lườm cô một cái: “Được a, cô còn có tinh thần nói giỡn.”
Tô Hoa xụ mặt, bất đắc dĩ: “Chị Tiểu Khả, lời tôi nói so với trân châu còn quý hơn đấy. Trên người của trợ lý cô ta xức nước hoa thật sự là khó ngửi bỏ mẹ, chị đưa Bảo Bảo đi trước, tôi sẽ đi sau, buổi chiều mới mở phiên đấu giá, khi đó gặp lại.”
Lời này thực rất chính xác, quả thật Bảo Bảo chịu không nổi mùi hương này, vì vậy Tiểu Khả bế đứa bé đi ra ngoài trước. Trước khi đi, cô cố ý dặn dò: “Tiếu Văn Nhã sợ nhất là dơ bẩn, thật sự có vấn đề, cô cứ thoải mái làm lộn xộn chỗ này đi.”
Tô Hoa nhìn cô làm một biểu tượng OK, đưa mắt nhìn Tiểu Khả rời đi, sau đó lấy túi xách ở trên vai xuống liếc mắt nhìn, lại nhìn đến người phụ nữ đang ngồi cách đó không xa, nghĩ đến việc kế tiếp mình có thể làm, cô len lén gửi một tin nhắn —— Lão Thẩm, Tiếu Văn Nhã nói cô ta xem trọng anh, muốn em thoái vị làm sao đây?
Một lúc sau, Lão Thẩm trả lời —— Bà xã, không cần do dự, cứ lấy dao phay của em ra!
Tô Hoa cẩn thận xác minh lại —— Em thật sự có thể làm thịt? Anh gánh vác được không?
Một giây sau Lão Thẩm trả lời ——OK, anh gánh vác được.
Thật ra thì lúc này Lão Thẩm đang họp, người phía dưới đang báo cáo thành tính của năm nay. Dĩ nhiên thành tích tăng cao so với năm rồi, nhưng mà ông chủ của bọn hắn lại cúi đầu nhìn đáy quần của mình, sau đó cong khóe miệng cười cười —— tư thế của người này có cái gì đó không đúng?
Gửi xong tin nhắn Lão Thẩm rất nhanh ngẩng đầu lên, tiếp tục vô cùng chuyên nghiệp lắng nghe người phụ trách của các bộ phận báo cáo, còn là thỉnh thoảng gật đầu.
Có điều, trong lòng của những người phía dưới điều hiểu: Ông chủ, chớ giả bộ, người nào ở đây không biết ông cùng chị dâu nhắn tin đưa tình, không muốn vạch trần ông mà thôi, nhìn ông làm ra vẻ giống như có thể lừa được cả đám người chúng tôi, thật giả dối!
Trợ lý Tiểu Trần ở bên cạnh nhìn thấy rõ ràng nhất, nhưng mà hắn không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Giám đốc, người phụ trách của Tiếu gia lần trước có nói qua chuyện hợp tác, anh nói cuối năm sẽ có câu trả lời chắc chắn, hình như cuối năm đã đến.”
Lão Thẩm khẽ mỉm cười: “Ừ, tôi hiểu rồi.”
Có Lão Thẩm hậu thuẫn, Tô Hoa không còn kiên dè. Bà cô già 38 tuổi này thật đúng là xem ai cũng làm thành người giúp việc của cô ta sao, thật là bệnh công chúa thời kì cuối không thể cứu được. Vì vậy, Sau khi Tô Hoa đứng được mười phút, bước chân ung dung mà hướng tới cửa, từng bước từng bước, càng chạy càng nhanh, mắt thấy gần tới cửa rồi. Cô nắm tay cầm mở cửa quay đầu lại, nhìn thấy Tiếu Giai đang nhìn mình cười lạnh, sau đó nghe thanh âm của Tiếu Giai: “Cô cô, cô ta trộm túi xách của cô trốn đi.”
Tô Hoa bình tĩnh mở cửa, cười một tiếng: “Cám ơn nha, tôi thay mặt đại biểu tổ chức cảm tạ chị Tiếu đây, cô quyên góp cả túi xách, bên trong còn có gì đó, chúng ta gặp lại sau!” Nói xong nhanh chóng đi ra cửa, đóng cửa, động tác rất nhanh rất có phong cách của Lão Thẩm!
Trong nháy mắt sau khi đóng cửa, cô nghe có người ở la hét, nghe tiếng bước chân hỗn loạn. Mà cô xách cái túi kia, lên xe Tiểu Phương, kêu hắn trực tiếp lái đi, tìm Lão Thẩm ăn cơm trưa.
Ở phía dưới của công ty Lão Thẩm