Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2529 lượt.
đợi một lát, Tô Hoa không dằn được tò mò, mở túi xách của Tiếu Văn Nhã ra nhìn một chút, Hắc —— trừ mỹ phẩm, ví tiền, còn có mấy BCS với đủ hương vị, bà cô già này thật đúng là …. Chuẩn bị mọi lúc mọi nơi. Hắc hắc, đến lúc đó ở phiên đấu giá từ thiện, đến lượt đấu giá những vật quyên góp này, Tiếu Văn Nhã nhất định sẽ trở thành điểm sáng của toàn hội trường. Tô Hoa ác ý nghĩ: Không biết ở hội trường có ký giả hay không nhỉ?
Lục lọi ở bên trong túi xách, cô lấy ra một trang giấy, hình như là danh sách, được gạch chéo từ trên xuống dưới bằng bút màu đỏ, dấu đỏ gạch chéo hoạch định đến tên của một người thì dừng lại. Người này là……
Bỗng nhiên bên tai truyền tới thanh âm gõ vào cửa kính xe, Tô Hoa ngước nhìn lên: Là Lão Thẩm! Cô yên lặng nhìn một lát, sau đó len lén nhét danh sách vào túi đựng tiền bên trong trang phục của mình.
Khó được Tô Hoa mời ăn cơm trưa, nhưng hôm nay hơi sớm nên Lão Thẩm không thể tùy tiện chở cô đi xa, cho nên bọn họ đi tới căn teen của nhân viên! Lão Thẩm nắm tay Tô Hoa, dọc đường đi gặp rất nhiều nhân viên chào hỏi. Có điều, trong này lại xuất hiện một giọng nói không hài hòa, không có thị lực phân biệt rõ ràng, Nhị Bạch Huynh vô thức thốt ra: “Này, giám đốc, đưa con gái đến dùng cơm trưa hả?”
Một câu nói khiến toàn bộ người chung quanh ngừng lại công việc trong tay, người múc cơm làm đổ chén cơm, người múc canh làm nước canh thịt canh rơi đầy đất, cơm trong miệng cũng muốn phun ra ngoài. Bạn gái ngồi ăn bên cạnh tức giận tới mức đưa giày cao gót hung hăng giẫm ở phía trên giày của hắn, cắn răng nói: “Cái tên Nhị Bạch Huynh này, sao trước đây tôi lại coi trọng anh!”
Gặp phải người thế này có thể đùa một tí, Tô Hoa cười, nhất thời tính trẻ con nổi lên, đi đến chỗ hai người đang ngồi chấp tay, nghiên đầu, thấp giọng nói: “Này, xin chào chú, con tên là Tô Tiểu Hoa, năm nay mười hai tuổi, là con gái riêng Lão Thẩm nhà chúng ta.”
Vừa nói xong, cô bị Lão Thẩm mạnh mẽ gõ đầu một cái, nhìn lại ánh mắt uy hiếp của Lão Thẩm, cô le lưỡi một cái: “Nói chơi, nói chơi thôi, ông xã đừng nên tức giận.”
Hai chữ ông xã vừa nói ra, miệng Lão Thẩm giống như được ăn kẹo ngọt, không nhịn được cong lên: Ngoan, cũng không khác biệt lắm.
Hai chữ ông xã vừa thốt ra, Nhị Bạch Huynh trực tiếp hóa đá, hắn ngổn ngang trong gió thật lâu, sau đó run run rẩy rẩy đưa bàn tay, khom lưng: “Thì ra là chị dâu a, tôi…… Tôi đã nói rồi, chị dâu cùng giám đốc thực có tướng vợ chồng, tôi còn thấy lạ không lẽ giám đốc lại có đứa con gái lớn như vậy, chẳng lẽ là gieo giống quá sớm, ối ——”
Chân của Nhị Bạch Huynh lại một lần nữa bị giầy cao gót của bạn gái giẫm lên, tan lòng nát dạ thật là đau quá, hắn nước mắt ròng ròng nhìn bạn gái đang ngồi trước mặt, chỉ thấy đối phương cắn răng nghiến lợi nhìn mình lom lom: “Nhị Bạch Huynh, nếu anh không câm miệng, chúng ta chia tay!”
Nhị Bạch Huynh lập tức im lặng.
Vì thế Lão Thẩm lập tức ra sân, hắn dùng ánh mắt mê đảo chúng sinh khẽ cười một tiếng: “Ăn cơm thôi, Măng xào thịt? Rất ngon, tôi nhớ hình như Tiểu Văn rất thích măng xào thịt, cho cô ấy nhiều một chút.”
Tiểu Văn chính là bạn gái Nhị Bạch Huynh, mà măng xào thịt chính là…..
Tô Hoa nhớ lại khi mình học tiểu học, thầy giáo cầm nhánh trúc đánh vào bắp đùi của học sinh tình cảnh đó, cái đó…… Dường như kêu măng xào thịt! Lão Thẩm nhà chúng ta sẽ không ác như vậy chứ. Nhị Bạch Huynh, chịu đựng!
Dọc đường đi thị sát, vệ sinh của căn teen không tệ, hương vị của thức ăn không tồi, dĩ nhiên người cũng rất thú vị, giống như Nhị Bạch Huynh cùng bạn gái hắn không phải số ít. Như vậy có thể cho ra kết luận là: Lão Thẩm là một ông chủ tốt —— ah, có chỗ nào kỳ quái?
Vì có ông chồng tốt như thế này, Tô Hoa quyết định triển khai bảo vệ lãnh thổ. Bởi vì danh sách trong túi của cô, theo bước đầu phán đoán là mục tiêu chuẩn bị tấn công của bà cô già, nút chéo đỏ chính là đã ăn sạch sành sanh, không có nút chéo đỏ chính là đang tiến hành. Mà thật bất hạnh chính là…… Tô Hoa ngẩng đầu, thâm tình nhìn Lão Thẩm.
Trâu già gặm cỏ non (12)
Sau khi Tiểu Khả giới thiệu xong, Tô Hoa ở phòng trang điểm cũng chuẩn bị xong, thay lễ phục màu đen ưu nhã, cảm giác cô mới chính là nhân vật chính của buổi tiệc này. Nghe Tiểu Khả nói, hồ ly tinh đã náo loạn ầm ĩ ở phòng trang điểm, còn tuyên bố là nếu gặp lại Tô Hoa nhất định sẽ dạy dỗ cô một trận, trong cái giới này không có chuyện nào là bí mật, vì vậy tin tức lan rất nhanh, ai cũng nghĩ rằng đợi đến khi Tô Hoa xuất hiện trong buổi đấu giá, nhất định sẽ nhận được không ít chú ý —— đương nhiên là đồng tình có, khinh bỉ cũng có, thật là …. Bắt đầu to chuyện rồi!
Không nghĩ tới sau khi nghe xong tin đó, Tô Hoa lại cười, cố lấy danh sách trong túi ra đưa cho Tiểu Khả: ” Phương Thiên Hoành nhà cô cũng có tên trong danh sách nha.”
Tiểu Khả ngơ ngác liếc mắt nhìn nhưng không hiểu: “Đây là cái gì? Tại sao tên bị đánh chéo bằng mực đỏ, cái có cái không.” Cô lại nhìn kỹ tên trong danh sách một lần