Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2514 lượt.

ại bị bắt về lần nữa, không biết chừng còn liên quan đến cả cô á. ” Trong lòng Tô Hoa đang chửi bới thô tục.
Cô bé đứng phắt lên, vẻ mặt kiên quyết: “Trước khi tới nơi này, tôi đã cho người ở xung quanh đi rồi, chỉ cần cô chịu ra tay, cho dù có người chạy trốn, trong vòng 45 phút sẽ không có ai phát hiện ra cả, cho nên——” Giọng của cô ta đột ngột dừng lại, bởi vì trên cổ đột nhiên xuất hiện một vật gì đó sắc nhọn, chỉ cần động một cái, cái thứ đó sẽ cắm vào da thịt ngay —— Cô ta đang làm gì thế?
Tô Hoa cầm cái trâm nhọn lấy từ cái kim cài áo kề sát cổ của cô bé, đây là lần đầu tiên cô làm chuyện này, nhưng lại làm vô cùng thuần thục, vừa nghĩ đến Lão Thẩm ở đây nhất định sẽ xảy ra chuyện, thì cô sẽ dùng bất cứ giá nào. Cô dán sát vào người cô ta nói: “Đừng động đậy, cẩn thận cây trâm trong tay tôi sẽ đâm thủng động mạch chủ của cô đấy!” Lúc đang nói chuyện, cô sờ soạng trên người cô gái nhỏ một lần, xác định cô ta không mang theo vũ khí nguy hiểm gì sau đó mới uy hiếp bắt cô ta nằm lên giường.
Trong mấy năm qua Nhất Nhất chưa bao giờ phải chịu uy hiếp như thế, ngược lại cô ta đã xem thường bà Thẩm này mất rồi. Bây giờ cô ta chỉ có thể bất đắc dĩ làm theo lời bà Thẩm này thôi, nhưng ánh mắt cô lại nhìn chằm chằm vào bà Thẩm, chợt cô ta nghĩ ra điều gì đó, bất chấp tất cả nở nụ cười lạnh: “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi đường ai nấy bay, quả nhiên là thế. Năm đó ba tôi bị người ta hãm hại phải ngồi tù, vượt ngục về nhà muốn mang tôi và con ả điếm đó đi cùng, kết quả thế nhưng con điếm đó lại gọi điện báo cảnh sát, hại ba tôi chỉ có thể ẵm theo tôi mới đầy tháng Đông trốn Tây nấp, sống những ngày tháng người không ra người quỷ không ra quỷ. Hôm nay, cô cũng chỉ giống như thế mà thôi. Ngay từ đầu cô đã định không cứu Thẩm Tiếu Ngu đúng không? Cô kỳ kèo nửa ngày với tôi, thật ra thì chỉ muốn tìm cơ hội khống chế tôi sau đó chạy trốn một mình thôi đúng không? Ha ha, con điếm cũng chỉ là con điếm mà thôi.” Đuôi mắt Nhất Nhất liếc thấy có bóng dáng đang chập chờn ở ngoài cửa, nhưng tiếng bước chân rất nhẹ không dễ gì nghe thấy, bằng trực giác cô ta biết là Thẩm Tiếu Ngu. Trong lòng Nhất Nhất rất muốn cười, cô ta không tiếc muốn bắt tay với người ngoài để cứu người nhưng mà người đó lại không cần cô ta giúp, cái thứ đáng cười này khiến cô ta muốn phá hủy tất cả!
Tiếng cười lạnh của cô ta càng thêm lớn, thậm chí còn tóm được tay của Tô Hoa nhấn mạnh vào cổ mình sâu thêm một phần, vẻ mặt cực kỳ khinh miệt: “Có bản lĩnh thì đâm sâu thêm một chút nữa, giết chết tôi rồi là cô có thể chạy trốn đấy, không phải là cô muốn làm như thế hay sao?”
Tô Hoa chợt buông tay ra, giơ hai tay lên làm ra vẻ đầu hàng. Mà Nhất Nhất bởi vì dùng sức quá mạnh cộng thêm sức lực trên tay đột ngột thu lại, cuối cùng tự đâm vào cổ mình một phát, vết cắt không sâu nhưng vẫn chảy ra một chút máu.
Tô Hoa nhún nhún vai: “Cô bé à, sao cô lại không cẩn thận như vậy chứ hả?”
Nói xong cô quay đầu lại hơi mỉm cười, đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của Lão Thẩm vì vậy vừa quay đầu vừa gọi: “Lão Thẩm, anh ở bên đó như thế nào?”
Đáng tiếc khi cô quay đầu nhìn lại, đang chờ đợi cô chính là một Lão Thẩm không hoàn chỉnh!






Trâu già gặm cỏ non (18)
Tại một căn nhà nhỏ nơi rừng núi hoang dã, gió lạnh luồn qua các khe hở của tấm gỗ thổi lùa vào, thổi vào người có cảm giác rất lạnh.
Phía trên một khoảnh đống cỏ khô ở trên đất là một tấm phản trải chăn bông cũ rách, Tô Hoa đặt Lão Thẩm lên trên đó, tay cô đang run rẩy, nhưng vẻ mặt thì như đã đông cứng lại không hề có chút biểu cảm.
Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy trên tay mình dính dầy máu tươi. Cái thứ máu tanh tưởi dinh dính này vẫn còn có nhiệt độ trên người của Lão Thẩm, giờ đây lại nằm ở trên tay cô. Nhìn lại Lão Thẩm, trông thấy trên hông anh hiện đang còn cắm một con dao găm, con dao gắm sáng loáng nhuộm đầy máu tươi đỏ thẫm, chọc vào mắt đau nhoi nhói.
Sắc mặt Lão Thẩm tái nhợt, hơi thở dồn dập nhưng vẫn nở nụ cười: “Bé con à, anh không chết được đâu, em khóc gì chứ?” Nói xong, duỗi tay ra đưa lên muốn lau những giọt nước mắt trên mặt Tô Hoa.
Vì vậy cô đưa lên đôi môi của mình, dùng sức mút vào lửa nóng trong miệng của Lão Thẩm, giữa lúc răng môi giao hòa, cô yếu ớt nhớ tới: “Lão Thẩm, Lão Thẩm……”
Người tình mê sảng chính là liều thuốc trợ tình tốt nhất, làm cho dục vọng dâng trào của Lão Trầm như được thoát ra theo từng hơi thở từng tế bào trên người.
Lão Thẩm thẳng tay loại bỏ chỗ quần áo vướng víu, để cho to lớn của mình ngang nghiên tiếp xúc với vườn hoa ấm áp của cô. Giờ khắc này anh điên cuồng muốn có được người phụ nữ trước mặt, muốn đi sâu vào trong cơ thể cô, mãnh liệt ra vào, so với bất kỳ lần nào trong quá khứ cũng là mãnh liệt nhất.
Anh ra sức dùng eo ếch đưa vật phái nam của mình ngang nghiên tiến thẳng vào vườn hoa ấm áp, con đường nhỏ hẹp kia cũng đã sớm ướt át bởi vì không chịu nổi sự ra vào không ngừng của anh mà co rút từng trận từng trận, trên mặt Tô Hoa