Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
, tôi vừa nhẹ giọng hỏi.
“Đừng nói là anh nhàn hạ như đang nuôi bầy cá nhé!” Anh khẽ cười ra tiếng.
Tôi dùng ánh mắt trêu chọc nhìn anh, nói. “Nếu không phải là nhàn hạ như đang nuôi cá, vậy hành động của chúng ta gọi là cái gì?”
Anh bật lên tiếng cười to, tiếng cười của anh rộn rã vui vẻ làm tâm tình của tôi cũng giảm bớt ảm đạm.
Trong khoảng thời gian này, anh thư thái vui vẻ rất nhiều. Tuy không thể kiểm chứng trong đó bao nhiêu là sự thật, nhưng ít ra anh đối với tôi cũng không còn cẩn thận như khi tôi mới về nước, lúc đó mọi chuyện anh đều nhường nhịn đến không còn cảm xúc của mình. “Khi em ở Hàn Quốc, anh hay đến đó nhìn em sao?” Rốt cuộc, tôi mở miệng hỏi.
Nụ cười của anh cứng lại rồi cuối cùng thành nụ cười yếu ớt. “Làm sao em biết được?”
“Vừa rồi đi ngang qua phòng trực của y tá, em nghe được mấy cô ấy nói chuyện với nhau, bao gồm cả chuyện xử phạt….” Tiếng của tôi càng lúc càng nhỏ dần.
Anh bừng tỉnh “Ồ” lên một tiếng rồi thẳng thắn thừa nhận, biểu hiện cũng không quá khó khăn. “Phạm vào sai lầm đương nhiên phải bị xử phạt, bệnh viện cũng ra mức xử phạt nhẹ nhất rồi!”
“Vậy trong tương lai có….ảnh hưởng gì không?”
Anh im lặng một lúc rồi nói. “Có thể có một chút….nhưng vấn đề không phải là lớn lắm.”
Cho dù anh nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng tôi còn rất khó chịu nhẹ nhàng rờ những đốt xương trên mu bàn tay anh, trong lòng không ngừng nói hết lời xin lỗi này sang lời xin lỗi khác.
Tôi luôn tuỳ hứng bốc đồng và anh luôn là người chịu tội.
Đề thi tốt nghiệp
“Anh còn chưa nói cho em biết, tại sao đến Hàn Quốc mà không chủ động xuất hiện trước mặt em?”
“Khi đó...anh sợ em không muốn gặp anh…. Anh đi qua Hàn quốc chỉ bởi vì anh muốn thấy em mà thôi….” Anh cười yếu ớt rồi ngay lập tức thay đổi một đề tài khác. Anh không muốn tiếp tục nói nhiều đến chủ đề này.
Tôi cắn môi lại giải thích. “…..Em……không biết anh ở Hàn Quốc đã nhìn thấy những gì….. Nhưng mà, nhưng mà…..em thật sự không có quan hệ gì với người thanh niên đó…..” Tôi khó khăn nói, không muốn anh hiểu lầm tôi.
“Y Y, lúc ấy anh tức giận mới có thốt ra những lời nói khó nghe như vậy…..Cho tới bây giờ anh vốn không có ý nghĩ như thế….” Anh thở dài một hơi giải thích.
Tôi khó chịu trề môi.
“Được rồi! Cũng không phải là không cho em chờ, đến văn phòng của anh ngoan ngoãn ngồi đợi, đừng chạy lung tung. Bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước, anh có hơn mười phút để ăn cơm.” Dùng chiêu số một này bao giờ cũng thắng.
………….
Sau đó, anh đưa tôi đi xuống mua phần cơm khó nuốt nổi trong căn tin của bệnh viện. Tiếp đó dùng thái độ vô cùng, vô cùng có lỗi nói cho tôi biết rằng, anh đối với ăn uống yêu cầu không cao, nên chưa bao giờ ra ngoài đặt cơm. Vì vậy anh chỉ ăn cơm phần đã đặt sẵn trong bệnh viện
Vì thế, tôi bị bác sĩ Trầm Dịch Bắc ngược đãi nặng nề. Vì muốn cho anh có đủ sức khỏe để làm tốt công việc của buổi tối, nên chúng tôi cùng ăn chung một phần cơm. Tôi kiên nhẫn ăn canh còn anh thì ăn cơm.
Món canh này thật rất….rất khó ăn… khó ăn đến nổi khiến cho người ta chỉ muốn buồn nôn….Nhưng không biết vì sao khi cầm chén canh khó nuốt khủng khiếp như vậy, lòng tôi lại cảm thấy quá ngọt ngào.
Ngày hôm đó, tôi chờ anh không chỉ đến tám giờ.
Ngày hôm đó, tôi nhìn thấy anh giấu trong ngăn kéo tấm ảnh duy nhất của chúng tôi chụp chung. Đó là tấm ảnh lúc tôi 18 tuổi mặc trang phục trung học, còn anh 22 tuổi nở nụ cười yếu ớt. ((&_&))
Ngày hôm đó là ngày tôi sẽ mãi mãi trân quý trong trí nhớ.
......
Từ đó về sau…lại trôi qua thêm vài ngày…
Đột nhiên Hải Kỳ nhờ tôi hẹn Bắc Bắc ra sân bay đón một người.
Tôi cùng Bắc Bắc đều rất lấy làm ngạc nhiên…..Chúng tôi ba người vừa đến, chờ đợi trong chốc lát thì tại cửa khẩu quốc tế có một người con gái tóc vàng rất đẹp đi ra, cô ta đẹp đến nổi có thể làm cho người ta ngây ngất.
Người đẹp tóc vàng nhiệt tình ôm lấy Hải Kỳ, ngược lại Hải Kỳ đáp lễ có chút ngại ngùng.
Bọn họ nói chyện với nhau vài câu nhưng tôi và Bắc Bắc đều không hiểu gì cả vì chúng tôi không biết tiếng Phá
Sau đó tôi nhìn thấy người đẹp tóc vàng đó xoay người nhìn về phía Bắc Bắc, ánh mắt khêu gợi lại nhiệt tình.
Trong đôi mắt khiêu khích đến trần trụi của cô ta, trên người tôi như có ngàn vạn con kiến cắn phải, bực bội không thoải mái đến khủng khiếp. Tôi đi lướt về phía trước, đem Bắc Bắc chắn ở phía sau mình.
Lòng trào lên căm giận, không biết Hải Kỳ đang muốn làm gì? Bạn bè của anh, tại sao lại gọi Bắc Bắc ra đón?
“Dịch Bắc, lại đây tôi giới thiệu cho cậu làm quen một chút.” Đột nhiên Hải Kỳ mở miệng gọi Bắc Bắc.
Bắc Bắc gật đầu, vẻ mặt bình thản đi về phía trước.
Sau đó tôi thấy anh cùng người đẹp tóc vàng giới thiệu sơ sài bằng bằng tiếng Anh….Bầu không khí thật quá khó hiểu, quái dị.
Người đẹp tóc vàng thật nhiệt tình, nhìn Bắc Bắc bằng đôi mắt long lanh giống như hết sức vừa lòng một món hàng.
Ngược lại với cô ta, Bắc Bắc thật lạnh nhạt.
Tiếp theo sau Hải Kỳ kéo Bắ