Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
c lợi dụng chỉ dẫn sai lựa chọn làm người đồng tính cũng là chuyện thật bình thường. Bốn năm trước đây cậu ấy là nhóm khách hàng đầu tiên của anh. Câu đầu tiên mà cậu ấy nói với anh chính là cậu ấy muốn có cuộc sống của người bình thường và ý chí của cậu ấy rất kiên định. Nếu cậu ấy là người đồng tính, chắc chắn sẽ không cho rằng cuộc sống trước mắt không phải trong phạm vi bình thường, cho nên anh không đánh đồng Dịch Bắc với nhóm người đồng tính.”
“Vậy bây giờ thì sao…..Bệnh của anh ấy tốt hơn rồi phải không?”
Hải Kỳ cười khổ. “Anh thật sự không biết cậu ấy đã khỏi bệnh rồi hay chưa nữa. Nếu coi trị liệu là một lớp học, thì trước khi thi tốt nghiệp cậu ấy đã bỏ học rồi. Ít nhất đã hơn ba năm nay, cậu ấy không có đến trung tâm để điều trị.”
“Vậy làm sao bây giờ? Thi tốt nghiệp cái gì? Hải Kỳ! Vậy anh trai của em làm sao bây giờ?” Tôi nóng vội túm lấy Hải Kỳ, dùng sức lắc cánh tay anh.
Hải Kỳ nhẹ nhàng an ủi tôi, nói. “Có thể cậu ấy cho rằng không quan trọng nữa. Có lẽ nỗi ám ảnh ở trong lòng cậu ấy đã không còn ảnh hưởng lớn, chính cậu ấy có thể tự mình vượt qua. Không phải cậu ấy bây giờ rất khá sao? Y Y à, những chuyện này đừng nên quá cưỡng cầu.”
Đúng vậy! Đừng quá cưỡng cầu….Trước kia tôi quá mức cưỡng cầu, mới có thể để câu chuyện diễn biến thành như bây giờ….Nhưng mà, nhưng mà…..
“Hải Kỳ, xin anh, xin anh hãy giúp anh trai của em đi….”
“Nhưng anh không thể nào cưỡng ép cậu ấy được…Cậu ấy không muốn hoàn thành đợt trị liệu cuối cùng, anh không có biện pháp để thúc ép.” Hải Kỳ lộ vẻ khó khăn nói.
“Đợi trị liệu cuối cùng?” Tôi cầm lấy tay Hải Kỳ, thật kiên quyết khẩn cầu. “Hải Kỳ, xin hãy giúp Bắc Bắc! Em muốn anh ấy sống thật bình tường, hoàn toàn…..hoàn toàn tốt nghiệp đợt trị liệu này.”
Hải Kỳ nâng tôi đứng dậy, đỡ tôi đến ngồi trên sofa. Anh pha cho tôi một tách trà ấm, trầm tư suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Được! Anh sẽ liên lạc qua Pháp trước, nhưng quyết định cuối cùng vẫn ở chính trong tay cậu ấy.”
Tôi gật đầu thật mạnh. “Vâng! Cảm ơn anh, Hải Kỳ!”
Sau cùng anh dặn dò tôi mãi. “Y Y, mặc kệ vừa rồi em đã đọc được bao nhiêu, hãy đem tất cả những chữ nhìn thấy được mà xoá sạch đi. Đó chính là phương pháp tốt nhất đối với Dịch Bắc!”
Tôi gật đầu, trong tay cầm tách nước trà nhưng vẫn run rẩy không ngừng. Hải Kỳ thở dài, sờ sờ đỉnh đầu của tôi, im lặng an ủi.
“Anh đi làm việc trước, vẫn còn một bệnh nhân cuối cùng. Anh sẽ trở lại nhanh chóng thôi.” Hải Kỳ không có cách nào ngồi lại bầu bạn cùng tôi. Anh có công việc, có đạo đức nghề nghiệp của anh.
Anh liếc tôi một cái rồi đem hồ sơ của Bắc Bắc giao cho chị thư ký, dặn dò “Đem tập hồ sơ này bỏ vào tủ bảo hiểm đi.”
Chị thư ký nhận lấy bộ hồ sơ, bỏ vào cái tủ được bảo vệ bằng một chuỗi dãy số. Tôi đờ đẫn nhìn theo, bí mật của Bắc Bắc sẽ vĩnh viễn nằm trong bóng đêm….
......
Trong văn phòng yên lặng một mảnh, chị thư ký nhiều lần quay đầu lại nhìn tôi đang ngồi ngơ ngác, nước mắt không ngừng tuôn ra.
Chị ấy thở dài, pha giúp cho tôi thêm một tách trà rồi ngồi
“Chị có ấn tượng rất sâu sắc về người bệnh nhân đó, em có muốn nghe qua không?” Chị ấy cẩn thận liếc nhìn xem có Hải Kỳ ở gần không, rồi nhanh chóng đóng cửa văn phòng lại.
Trong lòng tôi như có ma quỷ ám vào, bất cứ thứ gì liên quan đến Bắc Bắc, tôi đều muốn biết. Tôi gật đầu, hốc mắt lại rơi xuống những giọt nước mắt.
Tôi là một người con gái hay khóc, ngoài biết khóc ra, tôi cũng không giúp được thứ gì.
“Cậu thanh niên đó tướng mạo đẹp lắm, khí chất rất sạch sẽ, cho nên chị có ấn tượng rất sâu về cậu ấy. Về cơ bản, bệnh nhân thường lựa chọn không có giấu diếm bí mật nào với bác sĩ tâm lý của mình, nhưng không muốn lựa chọn bác sĩ chữa trị là người quen biết, cho nên chị rất kinh hãi khi biết cậu ấy và bác sĩ Thôi là bạn bè thân quen nhau ngoài đời. Bác sĩ điều trị cho cậu ấy lúc đầu là bác sĩ Tống, không biết vì sao lại bỏ ngang mà ngay cả hồ sơ ban đầu cũng không có lấy lại đây.”
Chị thư ký một bên vỗ tay an ủi tôi, một bên cẩn thận hồi tưởng. “Khi đó bác sĩ Thôi mới từ Pháp trở về nước mở trung tâm, có rất nhiều thủ pháp khám bệnh tiên tiến mà nhiều bệnh nhân không thể tiếp nhận được. Nhưng cậu thanh niên đó thì khác, cậu ấy nói cậu ấy cần phương pháp trị liệu đạt kết quả nhanh nhất. Vì thế, cậu ấy lựa chọn phương pháp trị liệu rất hà khắc và rất gian khổ — đó là liệu pháp tái tạo lại tình cảnh như thật. Thông qua hết các tình huống rất thật đó hồi phóng phương pháp thôi miên, làm điều sợ hãi nhất trong lòng đều giải phóng ra hết cho đến khi thích ứng với nỗi sợ hãi.”
“Vài lần đầu tiên cậu thanh niên đó đi ra đều nôn mửa đến toàn thân rã rời như sắp chết, nhưng bác sĩ Thôi nói ý chí của cậu ấy rất tốt. Bác sĩ Thôi còn nói, lúc còn ở bên nước ngoài rất ít bệnh nhân tình nguyện chấp nhận phương pháp khám trị bệnh ở mức độ cao như vậy. Từ từ về sau cậu ấy đi ra chỉ còn sắc mặt tái nhợt mà thôi.”
“Mỗi lần đi ra cậu ấy không có lập tức về nhà, cậu ấy luôn ngồi ngây ngốc ở chỗ này, chờ đến khi sắc mặt và tâm tình bình phục, mớ