Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
. “Tôi cũng ở thành phố X, thật trùng hợp.”
Trùng hợp như vậy, thật làm cho người ta khoái trá! Tôi trả lại cho anh ta một nụ cười vui mừng thật to.
“Cô đi du lịch à? Cô bị lạc đoàn sao?” Anh ta hỏi tôi.
“Tôi đi du lịch chỉ có một mình! Còn anh thì sao?” Tôi vui vẻ nói với anh ta, không biết vì sao, đối với anh ta, tôi có một cảm giác thật thân thiết. Có lẽ, bởi vì khó gặp người đồng hương ở nước ngoài…
“Tôi đi thăm người nhà.” Anh ta nhìn tôi do dự một chút, rồi nói với tôi. “Cô không nên dừng lại ở ngõ nhỏ này.”
“Vì sao?” Tôi nghi hoặc hỏi. “Tôi định hỏi anh, vừa rồi anh cùng người Pháp kia nói cái gì?”
“Chưa nói cái gì hết, chỉ nói cho ông ta biết, cô là khách du lịch, tình cờ đi ngang qua mà thôi.”
“Vì sao ông ta lôi kéo tôi như vậy?” Tôi là người tò mò, thích biết rõ ngọn ngành mọi chuyện.
“Bởi vì dừng tại ngõ nhỏ này chỉ có hai loại người, đó là: Phụ nữ cần tiền và đàn ông cần giải quyết sinh lý.” Anh ta mỉm cười bình tĩnh nói cho tôi biết.
“A!” Tôi đứng chết trân, tuy rằng anh ta nói thật uyển chuyển, không cần nói trắng ra, người nghe cũng hiểu được. Trách không được vừa rồi người đàn ông trung niên kia…..Nhưng anh ta cũng là theo ngõ nhỏ kia đi ra nha, chẳng lẽ……..
“Nơi này gái bán hoa đều làm nột trợ, cho nên ngõ nhỏ này thoạt nhìn không giống làng chơi, nhưng kỳ thật rất nổi tiếng ở Pháp.” Khoé môi anh ta khẽ nhếch lên, lúc anh ta nói tiếng Trung, tiếng nói trầm hơn cả phát thanhviên trong radio. “Chúng ta đi ra ngoài kia đi.”
Tôi gật đầu, đi theo anh ta ra khỏi ngõ nhỏ chết tiệt đó.
Không biết vì sao, anh ta cho tôi một cảm giac an toàn khó hiểu, loại cảm giác này trước nay chưa bao giờ có. Thậm chí làm cho tôi không muốn nghĩ nhiều về việc anh ta cũng mới từ ngõ nhỏ ấy bước ra.
Anh ta ra đến nơi đậu chiếc xe màu đen, quay đầu lại nhìn thấy cô lắc lắc đôi giày cao gót bị hỏng, lịch sự hỏi tôi. “Cô có cần tôi tiễn một đoạn đường không?”
“Nếu...... Có thể......” Tôi ngửa đầu nhìn vào đôi mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp của anh ta, trong lòng cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua…
Vì sao một bộ dáng bình thường như vậy, lại làm cho người ta có cảm giác thoải mái? Tựa như tiếng thì thầm của mùa xuân, làm cho người ta nhịn không được mà đến gần, bởi vì lại gần có thể nghe được mùa xuân về, trăm hoa đua nở.
Giải vây [trung'>
“Tôi đưa cô về.” Anh ta sợ tôi xấu hổ nên đích thân mở cửa xe cho tôi.
Anh ta mở cửa xe ra, không gian bên trong thật giống như anh ta…làm cho người ta cảm thấy thoải mái.
Anh ta cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày của tôi, cẩn thận nói. “Trước khi chở cô về khách sạn, hay là đưa cô đi mua một đôi giàé?”
Tôi cúi đầu nhìn đôi giày không thể chống đỡ đến sáng ngày mai, buồn rầu, ngại ngùng mở miệng. “Nếu anh không phiền……Xin cảm ơn…..”
Tôi vui vẻ mang đôi giày cao gót xinh đẹp mới vừa mua vào, thuận tay sờ vào túi sách….nụ cười của tô lập tức cứng lại.
Tôi quả nhiên đã quên mất……
Giải vây [hạ'>
Nhóm vũ công trên sân khấu đi xuống, có một cô gái tóc vàng mặc đồ tắm, dáng người nóng bỏng bò lên người anh ta.
Anh ta xấu hổ xua tay, cô gái nói thêm vài câu tiếng Pháp gì đó, trong đó có một câu mà người đàn ông trung niên tại ngõ nhỏ trước đó đã nói với tôi.
Chờ anh ta từ chối cô gái tóc vàng xong, tôi tò mò hỏi. “Le‘sexe‘orall có nghĩa là gì??”
Mọi người xung quanh phóng ánh mắt kì lạ nhìn lại phía tôi, nụ cười anh ta biến mất….
“Bị cướp mất túi sách mà không lo lắng sao? Có cần lấy điện thoại của tôi gọi về cho gia đình không?” Anh ta cẩn thận nhắc nhở tôi.
“Thật sự cảm ơn anh, nếu có thể…….” Điện thoại của tôi để trong túi xách cũng đã bị tên da đen cướp đi mất.
Quả thật dọc đường đi tôi luôn lo lắng vấn đề này, tôi nên nhờ ai giúp đỡ đây?
Anh ta đưa điện thoại cho tôi.
Tôi nhanh chóng gọi vào số của Đại Đồng, nhưng ở Bắc Kinh giờ này đã mười giờ, nhưng tôi vẫn bấm số gọi…..Điện thoại của cô ấy không có người bắt….
Bắc Bắc….. Tôi bấm vào số rồi lại do dự…..Đã lâu, thật lâu rồi, không liên lạc với anh…..
Hiện tại chắc anh đang đi làm, gọi điện thoại có đường đột lắm không?...Lúc này chắc anh đang ở bệnh viện, hoặc là đang trực, hoặc là đang trong phòng giải phẫu…..
Được rồi, quên đi….
Tôi đưa trả lại điện thoại cho anh ta, hít một hơi thật sâu, cố lấy hết dũng khí mở miệng. “Ngày mai tôi đã bay về Trung Quốc, tôi còn một chút tiền lộ phí chưa có thanh toán, nếu có thể….. Anh, anh….. có thể cho tôi mượn một ít tiền không?.....Tôi đem hộ chiếu photo ra cho anh một bản…. Khi trở lại thành phố X, tôi lập tức đem tiền trả lại cho anh, còn trả thêm tiền lãi suất……Như vậy có được không?”
Anh ta sửng sốt, hiển nhiên không đoán được là tôi gặp khó khăn như vậy, mười giây sau, anh ta gật đầu. “Được.”
Anh ta mở ví ra, đưa cho tôi 2.000 Euro. “Bao nhiêu đây đủ không?”
Anh ta hào phóng, anh ta thiện lương, càng làm cho tôi ngại ngùng, tôi không có lập tức đưa t