XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

cao cấp nha, ngoan ngoãn nào, cậu đi về ở với anh ấy đi!”
“Vì sao mình phải ở với anh ấy chứ?” Tôi mở miệng phản bác, đầu óc cũng bắt đầu tính toán, đi tìm một nhà trọ tiện nghi trước, sau đó suy nghĩ kĩ xem nên ở lại thành phố này lâu hay là nên chuyển đi nơi khác?
“Cậu không về ở, vậy cậu muốn để cho con hồ ly tinh kia hưởng trọn à?” Tiếng của Đại Đồng chứa đầy căm giận.
Tôi ngơ ngẩn cả người… Hồ ly tinh?.... Cho tới bây giờ tôi cũng chưa có nói qua cho cô ấy biết chuyện của Bắc Bắc và Tống Nhiếp Thần….
“Tiểu Đồng này! Cậu biết không, sau khi cậu đi rồi, anh ấy liền cùng một người phụ nữ khác ở chung một chỗ!” Đại Đồng kích động cầm lấy cổ tay tôi ra sức lắc lư. “Mình đã nhiều lần nhìn thấy họ cùng một chỗ, nhiều lần lắm...Hai người họ thường đi ăn cơm, hơn nữa khi anh ấy đi viện dưỡng lão, viện mồ côi để chữa bệnh từ thiện, đều mang theoo! Thậm chí lúc đi mua căn hộ, mình cũng thấy anh ấy cùng cô ta bàn bạc…rồi tìm công ty trang trí nội thất nữa, Tiểu Đồng à, mình không cam tâm dùm cho cậu.”
Một cảm giác rất quái dị trào lên trong lòng tôi, có một chút khổ sở, có một chút chua xót….
Tôi bình tĩnh một lần nữa ngồi trở lại sofa, uống một ngụm trà, cảm thấy ấm lòng, ấm dạ, rồi mới chậm rãi mở miệng. “Cậu theo dõi anh ấy ư? Cậu không cảm thấy nhàm chán sao?”
“Không phải theo dõi! Mình chỉ là……” Đại Đồng nghẹn lời, cuối cùng căm tức nói. “Được rồi! mình nói thẳng, mình tức giận quá, chạy tới cào xe anh ấy, nửa đêm lại đâm lủng lốp xe nữa….Dĩ nhiên mình không có đủ sức rồi, đành phải uy hiếp Mạnh Kì lại làm đồng loã!”
Miệng của tôi há thành chữ O. “Hai người bao nhiêu tuổi rồi? Thiệt tình….. quá đáng yêu đi!”
“Nè, mình vốn ái mộ anh ấy như thần tượng…cũng bởi vì cậu…..”
“Đại Đồng, chuyện của mình và anh ấy không như mọi người nghĩ đâu. Anh ấy cũng không có lỗi gì với mình, bọn mình chia tay nhau vì cuộc hôn nhân không còn gì tốt đẹp, để mà kiên trì gìn giữ…..” Vẫn không biết nên giải thích thế nào với người bạn thân về cuộc hôn nhân thất bại của tôi, đại khái là vì tôi muốn giúp anh giấu đi bí mật kia.
“Mình mặc kệ! Dù sao anh ấy cũng làm trái tim cậu tổn thương! Phụ bạc cậu! Đối với loại người này, mình—Đồng Hoa tuyệt đối không nương tay! Mình còn lấy nhựa cao su đổ vào ổ khoá cửa, làm cho anh ấy không mở cửa được! Mình còn thừa cơ lúc anh ấy ở nhà, tìm vài hoà thượng ở trước cửa nhà anh ấy tụng kinh niệm phật để cho anh ấy không thể ngủ yên…..”
“Anh ấy bề bộn rất nhiều công việc! Anh ấy có thể vừa làm xong một cuộc giải phẫu mệt đến chết, anh ấy có thể vài ngày rồi không có ngủ… Anh ấy nghĩ là về đến nhà liền nằm xuống gối ngủ ngay… Tại sao cậu có thể làm như vậy? Thật quá đáng mà…..” Tôi hổn hển lớn tiếng chỉ trích, đau lòng quá! Thật sự quá đau lòng! Anh ấy khẳng định không rên một tiếng về chuyện ác ý mà Đại Đồng đã làm!
Đôi mắt to của Đại Đồng nheo lại, tức giận ngầm bắt đầu trổi dậy.
Tôi im miệng lại, không muốn vừa về nước liền cùng cô ấy cãi nhau. Tôi hít sâu một hơi, bình ổn tâm tình, thay đổi đề tài mới. “Nói về người phụ nữ kia đi…”
Người phụ nữ đó là ai?
Thật sự bên cạnh anh đã có người yêu thương? Không phải đàn ông …mà là đàn bà sao?...
Nếu thật sự là như vậy…..Tôi nên chúc phúc cho anh thật nhiều…






Gặp lại
“Cô gái đó rất, rất đẹp, khi cười lên thật đoan trang, thật yên tĩnh, nếu nói là đẹp như chim sa cá lặn cũng không có ngoa đâu! Thật sự đẹp lắm, nếu mình là đàn ông, thì xin lỗi nha….mình sẽ đem cô ta lột sạch da rồi nuốt vào trong bụng…” Đại Đồng kích động đứng lên vung tay múa chân khoa trương…Chỉ có tôi là cười không nổi, là cô ấy sao?...Miêu tả như vậy, thật quá giống…..
“Cho nên Tiểu Đồng à, mình nghi ngờ trước khi hai người ly hôn, bọn họ đã lén lút qua lại! Vì thế nên Trầm Dịch Bắc mới không muốn cậu sinh đứa con kia!”
Vì thế nên Trầm Dịch Bắc mới không muốn cậu sinh đứa con kia! Những lời nói này giống như một mũi tên bắn chính xác vào đúng trái tim tôi…Đứa con…thì ra, nỗi đau đớn vẫn còn như cũ….
Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận khi một lần nữa quay về vùng đất này. Ở Hàn Quốc, ít nhất nơi đó, vết thương của tôi không còn chảy máu, nước mắt của tôi không còn chảy....Mỗi một ngày trôi qua, tôi đều sống thật nhẹ nhàng....
“Ít nhất để cho mình ăn xong Pizza rồi sẽ đi….” Tôi đã hoàn toàn hết mong muốn vay cô ấy một chút tiền, đành hi vọng nhỏ nhoi ăn no bụng rồi rời đi….
Cánh cửa mở “Ầm” một tiếng, hành lý của tôi đã bị ném ra ngoài.
“Muốn ăn Pizza thì đi đến căn hộ của anh ấy ở đi, sau đó cậu muốn ăn bao nhiêu cái Pizza mình đều mời!”
Tôi hoàn toàn không còn gì để nói, cả hai đều không tìm được tiếng nói chung….
“Mình đi đây!” Trên người còn ít tiền, tìm một nhà trọ nào rẻ tiền, ăn mì gói vài ngày là có thể sống qua được một tuần
Tôi vừa đi được vài bước, cánh cửa lại “Ầm” một tiếng, đôi mắt của Đại Đồng đỏ như lửa, đứng ở đó.
“Được rồi! Nếu cậu thật sự không có chỗ ở, không có tiền ăn cơm thì mình đành chứa cậu vậy!” Giọng cô ấy vẫ