Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.
ay nhận lấy tiền, mà ngược lại chần chờ hỏi anh ta. “Anh…không sợ tôi lừa gạt sao?”
Anh ta cười cười hỏi lại tôi. “Cô là người như vậy à?”
“Tôi dĩ nhiên là không phải rồi!” Tôi ngồi thẳng người, gấp đến độ thiếu chút nữa đã thốt ra lời thề đ
“Thì phải rồi…” Anh ta nhẹ nhàng tiếp lời. “Đối với tiền bạc tôi luôn không có suy nghĩ nhiều.”
Không có hoài nghi, chỉ có tin tưởng, cảm giác này thật làm cho người ta thoải mái.
Tôi đem số tiền vừa nhận được trả lại cho anh ta một nửa. “1000 Euro là đủ rồi!”
Anh ta cũng không nói thêm gì, đem số tiền còn lại một lần nữa bỏ vào ví của mình.
“Thật sự rất cảm ơn anh!” Tôi cắn cắn môi, lấy hết dũng khí mời. “Khi trở lại thành phố X, tôi liên lạc với anh, mời anh ăn bữa cơm được không?”
Anh ta cười nhưng không nói gì…
“Anh có thể cho tôi số điện thoại…..” Còn có thể liên lạc bằng điện thoại…
“Được.” Anh ta cúi đầu xuống, lấy miếng giấy nhỏ viết lên một dãy số, lịch sự đem tờ giấy gấp lại đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy cái áo trả lại cho anh ta, mở cửa xe, bước xuống, nhìn vào trong xe nói với anh ta. “Anh chờ một chút, tôi vào khách sạn đem hộ chiếu photo đưa cho anh.”
Anh ta bật cười, xua tay. “Không cần đâu, tôi tin tưởng cô.”
“Tôi phải đi rồi, tạm biệt.” Không để cho tôi nói thêm gì, anh ta nói lời tạm biệt.
“Tạm biệt.” Tôi lại bị nụ cười dịu dàng của anh ta hấp dẫn.
Tôi đứng ở phía sau nhìn theo chiếc xe anh ta từ từ chạy đi….
Chuyện này có được tính là một cuộc gặp gỡ lãng mạn bất ngờ không?.......
Tôi đem tờ giấy chậm rãi mở ra xem. “Thôi Hải Kỳ, tài khoản ngân hàng số……..”
Anh ta tên là Thôi Hải Kỳ? Trong tám tiếng đồng hồ đi chung, chúng tôi quên mất hỏi tên lẫn nhau…
Lần sau gọi điện thoại cho anh ta, tôi nên giới thiệu mình ra sao đây?
Điện thoại.....Tôi kinh ngạc phát hiện, anh ta không có ghi lại số điện thoại cho tôi.
Có một chút cảm giác mất mát nổi lên, thì ra nụ cười nở rộ tựa như biển cả kia chỉ như một người đàn ông đi qua đường không có dự định thân quen cùng tôi.
Thích thú
“Leng keng, leng keng!” Tôi liên tiếp ấn chuông cửa.
Từ Paris bay đến Bắc Kinh hết 11 tiếng, lại từ Bắc Kinh bay đến thành phố X mất thêm hơn hai tiếng đồng hồ nữa. Hơn nữa, phải đợi ở sân bay một thời gian dài, tôi đã hơn một đêm chưa có ngủ đủ giấc, quả thật mệt muốn chết rồi.
Vừa đến thành phố X, tôi liền tìm ngôi nhà mới mà Đại Đồng đang ở cùng với vị hôn phu. Tôi sẽ cùng của cô ấy tiệc tùng vài ngày trong nhà, làm cho cô nàng chết tiệt ấy hiểu cái gì là “mời thần thì dễ, đuổi thần thì khó”.
“Ầm, ầm, ầm!” Bấm chuống cửa không được, tôi không tha trực tiếp gõ vào cửa. Chưa tới chín giờ, không phải cô ấy cùng vị hôn phu cuồng nhiệt ở trên giường rồi chứ!?
m thanh quá lớn, ruốt cuộc cũng làm tôi hoàn hồn!
“Mở cửa!... Mở cửa!.... Mở cửa ra!” Tôi cười lớn, đập cửa. Thật là có ý nghĩa nha, cái tên kia xấu hổ, chột dạ cái gì chứ?
Bên trong có tiếng bước chân vội vàng cùng tiếng của Đại Đồng nũng nịu vang lên. “Kì, ai vậy anh?”
Đây là Đại Đồng luôn lớn tiếng giống như sét đánh ngang tai đó sao?...Thật là khiếp quá!...
Rất nhanh, cửa lại mở ra, Gianh Mạnh Kì lúc này đã thay đổi bộ quần áo truyền thống nhàn nhã. Cậu ta xấu hổ gãi gãi đầu. “Ngại quá, vừa rồi làm cậu sợ ….Vào nhà đi.”
Tôi định trêu chọc cậu ta vài câu thì phía sau truyền đến một tiếng hét lớn. “Áaaaaaaa! Tiểu Đồng!”
“Bùm” một tiếng, chúng tôi nhiệt tình ôm nhau, nhiệt tình hét to lên.
Hét lớn tiếng đến khản cổ họng, tôi mới chỉ vào Giang Mạnh Kì đứng yên một bên không nói gì, chất vấn Đại Đồng. “Này, hai người là quan hệ gì đây? Cậu ấy là ‘chồng’ hay là gian phu?!”
Đại Đồng thân thiết ôm lấy cánh tay của Giang Mạnh Kì. “Bọn mình đã đăng kí kết hôn, cậu nói thử xem là ‘chồng’ hay là gian phu?!”
“Tốt quá! Thật tốt quá! Không phải yêu đương vụng trộm...... Mình còn cái gì đó không nên thấy nữa kìa….” Tôi cố ý làm bộ dạng còn sợ hãi, bất mãn chỉ trích. “Nhưng hai người cũng giấu kín quá đi, làm chuyện “kích thích” như vậy, để cho mình lại đây “phát hiện” nha!”
Đại Đồng kéo tôi vào nhà nói. “Như vậy không thích thú sao!? Nếu cậu không trở về, mình giấu luôn, mãi mãi không nói cho cậu biết!”
“Thật là bất ngờ quá đi! Thật làm mình sợ nha. Khai thật ra, tại sao hai người ở chung một nhà?” Tôi làm bộ dạng nghiêm hình bức cung hỏi.
Giang Mạnh Kì chỉ cười, cũng không nói gì, bốn năm đi qua, sự ngây ngô lúc trước đã biến mất, bây giờ chỉ lộ ra sự chững chạc, trưởng thành.
“Cậu ăn gì chưa Tiểu Đồng? Muốn ăn cái gì hả?” Đại Đồng nói sang chuyện khác.
“Ăn gì cũng được.” Tôi tủm tỉm cười.
Giang Mạnh Kì pha một ly trà đưa cho tôi, cậu ta ngồi xuống bên cạnh của Đại Đồng.
“Vậy ăn Pizza đi!” Đại Đồng ôm cánh tay của Giang Mạnh Kì, dịu dàng nũng nịu nói. “Ông xã, em muốn ăn Pizza Hut!” Trời chết mất! Kiểu nói chuyện này làm toàn thân tôi run lên…
“Được, anh đi mua.” Giang Mạnh Kì tập mãi đã thành thói quen gật đầu, cậu ta cầm lấy chìa khoá xe trên