Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
à một kích trí mạng đối với Hiên Viên Cực.
Lạc Hoài Lễ đương nhiên không nói những điều đó với Kỳ An, là nàng đi hỏi Trường Khanh, kết quả biết được, vô cùng sửng sốt.
Buổi tối, khi Lạc Hoài Lễ trở về, Kỳ An nhìn lại hắn.
Lạc Hoài Lễ bị nàng nhìn chăm chú đến mức nổi da gà, cúi đầu nhìn lại mình một lượt kỹ càng rồi mới nghi hoặc hỏi nàng, “Tiểu Thất, ngươi nhìn cái gì vậy?”
Kỳ An chậc lưỡi, “Thực chưa từng thấy cảnh tranh đoạt quyền lực kinh tâm động phách.”
Lạc Hoài Lễ dở khóc dở cười, ôm lấy nàng, “Không biết dạo này ngươi suy nghĩ cái gì…”
Kỳ An ngẩng đầu lên, “Phụ thân là binh bộ thượng thư, ngươi cũng coi như có công danh trong người, vì sao lại muốn bôn ba tranh đấu, cứ như vậy không được sao?”
Lạc Hoài Lễ tự phụ cười, “Đại trượng phu trên đời, đương nhiên có những việc nên làm và những việc không nên làm. Oanh oanh liệt liệt sống mới không uổng một đời.”
Kỳ An nhẹ nhàng thở dài, có vài ý nghĩ của nam nhân, nữ nhân thực không thể lý giải được.
“Trường Khanh!” Một hôm, Kỳ An đưa cho hắn một phong thư, “Đưa cho Tiêu Vinh, nói rằng cho dù Tiêu Thất đã gả nhập Lạc phủ nhưng tuyệt đối sẽ không sát nhập quân đội; muốn quân đội Tiêu gia vẫn cứ duy trì tôn chỉ từ trước đến giờ, không cần phải thay đổi gì vì Tiêu Thất, như vậy mới không phụ thanh danh một đời của lão tướng quân, không thẹn với danh dự của Tiêu gia hơn mười năm qua.”
Trường Khanh quỳ xuống, đưa hai tay ra tiếp nhận, “Dạ!”
Trường Lan mỉm cười, tiểu thư nhà nàng là trân bảo của Tiêu gia, tự nhiên cũng là thiên hạ vô song.
Nếu như ngày tháng cứ trôi qua như vậy thì thật là tốt.
——————-
Thời gian trôi mau, trong nháy mắt, nàng và Lạc Hoài Lễ đã trở thành vợ chồng được hơn nửa năm. Lạc Hoài Lễ ôn nhu săn sóc, cha mẹ chồng yêu thương, nàng nghĩ, đây chính là hạnh phúc, vết thương này có thể từ từ mà lành rồi.
Ngay cả Mạc Nhược thấy nàng vui vẻ liền mời Lạc Hoài Lễ uống rượu, thật khó mới nuôi tiểu Thất khỏe mạnh, hồng hào như vậy.
Hiên Viên Ký nhìn thấy nàng, trầm mặc không nói, cuối cùng cười, “Tiểu Thất có thể tươi cười gần gũi như vậy, xem ra đem ngươi giao cho Hoài Lễ là một lựa chọn chính xác.”
Ban ngày, nàng một mình đọc sách y, thi thoảng lén đi bái phỏng sư phụ. Ban đêm, sau khi dùng cơm, Lạc Hoài Lễ sẽ đưa nàng ra ngoài, ngắm kinh thành phồn hoa vào đêm.
Có đôi khi, thấy sắc mặt Lạc Hoài Lễ có vẻ uể oải, nàng sẽ ở lại trong nhà, cùng hắn nói chuyện.
Mùa thu, bất hạnh truyền đến. Long Khi tướng quân đã thụ trọng thương trong khi chiến đấu và qua đời.
Kỳ An vốn nghĩ, nàng là nữ tử, những chuyện chiến trường này cách nàng rất xa. Lại không biết rằng, có đôi khi, người không kiếm chuyện, chuyện lại tìm đến người.
Long Khi trọng thương bỏ mình, trước lúc lâm chung đã viết một phong thư gửi lại cho muội muội, người đang ở ngôi vị hoàng hậu, nó thực ngắn ngủi nhưng đủ để phá vỡ thế giới của Kỳ An.
“Vì nước tận trung, chết cũng không tiếc, chỉ vướng bận nhất nữ Long Liên, cơ khổ vô y. Tiểu nữ và Lạc Hoài Lễ thanh mai trúc mã, tình căn sâu đậm. Mong hoàng thượng và nương nương rủ lòng thương xót, không cầu danh vọng địa vị, chỉ cầu thành toàn tâm nguyện tiểu nhi nữ!”
Hoàng hậu phủ linh khóc thảm, cực kỳ bi thương, quỳ gối trước mặt hoàng thượng xin tứ hôn cho chất nữ.
Băn khoăn nghĩ đến Tiêu gia, hoàng thượng do dự, “Đã tứ hôn cho Tiêu gia, làm sao có thể tứ hôn cùng hôn sự đó cho Long Liên?”
“Tiểu Thất, Hoài Lễ không phải là người có mới nới cũ, Long Liên cũng là thân phận tiểu thiếp trong nhà. Đây không phải là lỗi của Hoài Lễ.”
Lạc Hoài Lễ đúng, Long Liên cũng đúng. Tất cả mọi người đều không sai, có phải vì thế thì người sai chính là nàng?
Đúng vậy, nếu như thật là Tiêu Thất, có lẽ cũng thấy chuyện đó là bình thường. Chỉ có một người từ ngoài đến như nàng mới có ý nghĩ khác thường như vậy.
Nàng ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Hiên Viên Ký, “Thái tử ca ca, ta biết rồi. Đúng là ta sai rồi.” Không nên cưỡng cầu Trương Sở Du thiên trường địa cửu, không nên chấp nhất Lạc Hoài Lễ thuận miệng một lời hứa, nhất là không nên hy vọng xa vời vào một tình yêu thiên trường địa cửu.
Tống Kỳ An, mày phải tỉnh lại. Đó là ông trời trừng phạt mày, trừng phạt mày đối với tình yêu khăng khăng cố chấp.
“Tiểu Thất?” Hiên Viên Ký nghi hoặc nhìn nàng, trong phút chốc hắn cảm thấy phảng phất có gì đó diễn ra.
Kỳ An nói to, ánh mắt an tĩnh, “Không có gì, chẳng qua là đột nhiên suy nghĩ cẩn thận, đúng là ta thật sự sai lầm rồi.”
Hiên Viên Ký lo lắng nhìn nàng trong chốc lát, tựa hồ cảm thấy không có gì dị thường mới vỗ vỗ đầu nàng, “Nghĩ thông suốt là tốt rồi, tên Lạc Hoài Lễ kia không có gan dám khi dễ ngươi đâu, còn Long Liên thì lấy lòng ngươi còn không kịp nữa là!”
Kỳ An chỉ cười cười không nói.
Trong mơ, tựa hồ có rất nhiều người đang nói chuyện.
Trương Sở Du nói, “Kỳ An, cô áy mang thai. Ngươi yên tâm, ta sẽ mua phòng ở chỗ khác cho mẹ con bọn họ, sẽ không xuất hiện trước mặt em.”
Hắn nói, “Kỳ An