Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

c Hoài Lễ, cũng chính là cơ hội cuối cùng nàng tự cho mình.






Bầu trời trong xanh, thi thoảng lại có một đám mây nhẹ nhàng bay qua. Bỗng nhiên, một gương mặt phóng đại xuất hiện trước mắt.
Kỳ An mở to mắt, đôi mắt kia cũng chớp chớp, “Tiểu Thất!”
“Sao ngươi lại tới đây?” Không phải là trước hôn lễ thì không được gặp mặt sao? Kỳ An ngồi thẳng người lên.
Lạc Hoài Lễ nghiêng người ngồi xuống bên cạnh nàng, cầm tay nàng, “Một ngày không gặp dài như ba thu. Tiểu Thất, ngươi không nhớ ta sao?”
Kỳ An nhìn hắn, “Ta thấy ngươi không giống kẻ si tình như vậy!”
Lạc Hoài Lễ làm như không phát hiện ra vẻ khó xử của nàng, cứ nắm tay nàng thật chặt, tùy ý kéo nàng đến một tiểu quán bên đường, chỉ lên giò hoa treo lơ lửng trên đầu, “Ân, đẹp không, tiểu Thất có thích không?”
Kỳ An nhìn trái nhìn phải, dở khóc dở cười, người hiện đại như nàng lại không được phóng khoáng như cổ nhân này. Nhìn sang thấy ánh mắt hứng thú của Lạc Hoài Lễ, “Ngươi cố ý?”
Lạc Hoài Lễ gật gật đầu, không chút áy náy, “Tiểu Thất muốn bảo trì khoảng cách với ta cũng phải xem ta có đồng ý không.” Hắn vốn thông minh như vậy, đối với việc tiểu Thất như có như không kháng cự hắn, làm sao không phát hiện ra.
“Tiểu Thất, ngươi hãy nhớ, ta muốn ngươi toàn tâm toàn ý với ta.”
Kỳ An buông mắt xuống, “Vậy ngươi thì sao, có toàn tâm toàn ý với ta hay không?”
Lạc Hoài Lễ tự phụ cười, “Tiểu Thất, ta nói rồi, ngươi phải tin ta!”
Kỳ An không nói gì nữa, chỉ có bàn tay đặt trong tay hắn là không giãy dụa nữa.
Giờ khắc này, tạm thời xem nhẹ mọi sự, Kỳ An thả lỏng người, bước chân dạo phố giống như ở kiếp trước. Đi đến mỗi sạp quán bên đường, nàng đều nhìn ngắm, tán thưởng, cầm lên tay tinh tế quan sát. Tuy nhiên, dù thích nhưng hà tất đã cần? Cho nên nàng chỉ dừng lại ở việc thưởng thức.
Có lẽ trước kia thật sự không để ý, cảnh vật nơi này cũng không khác hiện đại là bao, những sản phẩm thủ công cổ kính, một cây trâm, một súc vải… đều rất đẹp đẽ.
Kỳ An hứng khởi đi dạo, Lạc Hoài Lễ nhìn thấy, trong lòng tràn đầy vui sướng, xem ra đưa nàng đi một chuyến đúng là một lựa chọn đúng đắn. Từ lúc gặp lại sau kiếp nạn đó, trên mặt tiểu Thất chưa từng hiện lên vẻ vui sướng đơn thuần như bây giờ, hắn vô cùng đau lòng nhưng lại không biết làm gì.
Chính nữ tử này là người hắn muốn dắt tay cả đời. Hắn chờ đợi nàng lớn lên, chờ đợi xem nàng có phải là người thu dụng tâm hắn không. Từ nhỏ đã trân trọng nàng, nhìn nàng vui vẻ trước mắt. Lúc đưa nàng vào trong cung, ngày ngày gặp nhau, thấy nàng dũng cảm quật cường, sớm đã đem tất cả nhu tình trong lòng đặt lên người nàng. Nếu như hắn đã yêu, hắn sẽ tuyệt đối không để nàng cự tuyệt, nàng cũng phải yêu hắn mới được.
—————
Đang đi, bỗng nhiên Kỳ An phát hiện có điểm không thích hợp. Đầu tiên nàng ngẩng đầu xem xét Lạc Hoài Lễ, thấy vẻ cười trên mặt hắn không có gì dị thường mới chậm rãi chuyển mắt ra phía sau hắn, liền giật mình há to miệng, đưa tay chỉ, miệng lắp bắp, “Cái kia, kia là cái gì?” Mấy người đi theo phía sau hắn đều ôm một chồng hàng hóa cao gấp đôi người.
Lạc Hoài Lễ cũng không quay đầu lại, kéo tay nàng xuống, “Không có gì, thích thì mua.”
Kỳ An khép miệng lại, khóc không ra nước mắt, “Lạc Hoài Lễ, ngươi có biết cái gì gọi là đi dạo phố không? Đi dạo phố thú nhất chính là chỉ đi dạo mà không mua, chỉ là thưởng thức thôi.”
Lạc Hoài Lễ nhìn nàng, “Những thứ kia ngươi không thích sao?”
“Thích!”
“Thích thì mua, có gì sai!” Lạc Hoài Lễ nói hợp tình hợp lý.
Kỳ An lại há miệng định nói, cuối cùng lại thôi. Cách nhau vô số thời không, mấy độ luân hồi, căn bản là không thể nói rõ được.
Cuối cùng, nói, “Ta chẳng qua là nhìn xem, không phải là thích, cho nên nếu ta không nói mua, ngươi cũng không cần phải mua!”
Lạc Hoài Lễ nghi hoặc nhìn nàng, gật đầu.
Kỳ An thở ra, quay đầu đi vào một tiệm vải. Không thể không tán thưởng nữ tử cổ đại, thật là khéo tay, vải kia dệt thật là mềm mại thoải mái, Kỳ An ướm vải lên người, màu xanh lam nhẹ nàng, thực là hợp với màu da.
Lạc Hoài Lễ nhíu mày xem xét, “Tiểu Thất, có muốn mua cái này không?”
Kỳ An nhân lúc lão bản không chú ý, liền hạ giọng, “Không cần.”
Lạc Hoài Lễ cực kỳ khó hiểu, “Vì không vui sao? Nếu không thích sao lại muốn xem, lại xem lâu như vậy?”
Kỳ An buông tấm vải trong tay ra, túm ống tay áo hắn kéo ra ngoài cửa, “Ngươi chưa từng đưa nữ nhân đi dạo phố sao? Trọng điểm là đi dạo, sau đó mới là mua.”
Nói xong liền đi trước, Lạc Hoài Lễ vội vàng giữ chặt nàng, cúi đầu nói, “Chưa từng đi dạo.”
Kỳ An kinh ngạc mở to mắt, quay đầu nhìn hắn, ánh mắt hắn hơi hơi trốn tránh, ngữ khí lại kiên định, “Ta đã từng đưa nữ nhân đi chỗ này chỗ khác, nhưng chưa từng đưa nữ nhân đi dạo phố.”
Kỳ An sửng sốt. Hắn liền tiến lên từng bước, ôm lấy Kỳ An, “Tiểu Thất, đưa nữ nhân đi dạo phố, trước kia chưa từng có, về sau cũng sẽ chỉ có ngươi.”
Nghe tiếng tim đập trầm ổn bên tai, Kỳ An khép mắt lại.
Lúc trở về thì Hiên Viên Ký đã đứng đ


XtGem Forum catalog