Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.
ợi sẵn. Lạc Hoài Lễ đi rồi, chỉ còn lại tiểu Thất ở lại bị mắng.
“Tiểu Thất, ngươi không biết hai người không thể gặp mặt trước hôn lễ hay sao?” trên mặt Hiên Viên Ký nổi gân xanh.
“Không biết!” Kỳ An vô tội trả lời.
“Ngươi?” Hiên Viên Ký nghẹn họng, không thể nhịn được nữa, hung hăng vỗ vỗ lên đầu nàng.
Kỳ An kêu lên một tiếng, nhảy ra xa, trông mặt rất là ủy khuất. Đi tới đi lui ở cổ đại này thực sự là không thể thích ứng nổi, người nào cũng là cao thủ, chỉ có nàng tay trói gà không chặt, kiểu gì cũng không phải là đối thủ của người khác.
“Ta quyết định rồi!”
Kỳ An cao giọng nói làm Hiên Viên Ký giật mình, “Lại làm sao vậy?”
Kỳ An vươn tay lên lắc lắc, “Về sau ta muốn dốc lòng nghiên cứu độc dược, không cần biết là cao thủ võ lâm gì gì, dám đụng vào ta thì toàn bộ sẽ ngã xuống đất.”
Hiên Viên Ký sửng sốt nửa ngày, trợn trắng mắt, trông thật không có khí chất, “Tiểu Thất, ngươi không biết gì sao?”
“Biết cái gì?” Chẳng lẽ nàng đã vô tình xúc phạm tập tục cổ quái gì?
“Hồ thái y chính là một tay giết người lợi hại.”
Kỳ An chớp mắt, cẩn thận hồi tưởng.
Nhịn không được, lại duỗi tay vỗ vỗ, Hiên Viên Ký thở dài, “Bao kim châm của hắn có thể cứu người, cũng có thể giết người. Tiểu Thất quả nhiên tâm địa thiện lương, chỉ nhìn thấy lúc cứu người.”
Không đợi Kỳ An tỉnh táo lại, Hiên Viên Ký lại nói, “Thu Tiểu Thất làm đồ đệ, trong lòng hắn nhất định cực kỳ vui sướng, có lẽ được hắn chuyên tâm truyền dạy chỉ có tiểu Thất.”
Kỳ An lấy từ trong ngực ra một bao châm, có chút suy nghĩ, “Nhưng cho tới giờ hắn vẫn chưa nói gì.”
Hiên Viên Ký mỉm cười, “Kim châm trong tay ngươi chính là chí bảo của hắn. Có thể thấy ngươi được Hồ thái y dốc cả ruột gan ra truyền dạy rồi đó.”
Lão nhân kia nha, không, sư phụ, chẳng lẽ không thể nói vài lời về chuyện này hay sao? Kỳ An mắng thầm trong lòng, trên mặt lại hiện lên ý cười ấm áp.
“Tiểu thất!” Hiên Viên Ký gọi nàng, “Hy vọng Lạc Hoài Lễ thật sự hiểu được mình đã có được một nữ tử tốt!”
Nữ tử tốt thì ở đâu cũng có, đâu phải chỉ có một mình Tiêu gia tiểu Thất!
——————–
Ngày nào đó rốt cục cũng đến.
Trường Lan búi tóc cho nàng, trang điểm cho nàng, mặc cho nàng trang phục đỏ. Lúc trùm mảnh voan đỏ lên đầu nàng, Trường Lan cảm thấy mắt nóng lên.
Mạc Nhược nắm tay nàng, dẫn nàng từng bước một đi ra.
Không phải ai cũng có thể lấy chồng hai lần như nàng. Lần trước, nàng đã thất bại thảm hại, lòng nát tâm đau; lúc này đây, liệu có tìm được hạnh phúc?
Lạc Hoài Lễ, người luôn được khen ngợi văn võ song toàn, là vị hôn phu có tình có nghĩa, liệu sẽ đem lại cho nàng một đời hạnh phúc?
Nhớ lúc mới tới dị thế, trông hắn thật đau thương, ôm nàng thì thào nói, “Thực xin lỗi, tiểu Thất, ta đã tới chậm.”
Nhớ tới một buổi tối nọ, hắn nhẹ giọng đồng ý, “Nếu như tiểu Thất không thích, vậy ta sẽ không có nữ nhân khác.”
Nhớ tới lúc hắn không để ý tục quy, cố ý đưa nàng ra cũng, hai tay ôm chặt nàng, “Tiểu Thất, ngươi phải tin tưởng ta.”
Nhớ khi hắn nói, “Một ngày không gặp, như cách ba thu.”
Nhớ tới ánh mắt trầm tĩnh của hắn, nhớ tới vòng tay rộng rãi ấm áp của hắn…
Những lúc ấy chỉ thấy bình thường, hiện giờ nghĩ đến lại thấy rung động.
Ngồi trong kiệu hoa, Kỳ An không khóc, chỉ là tay nắm chặt lấy xiêm y. Cô đơn nhiều năm như vậy, thật vất vả nghĩ cách tìm hạnh phúc, hạnh phúc lại mất đi. Nàng khát vọng có một gia đình của chính mình, lại vì cái gì mà gian nan đến tận đây!
Lạc Hoài Lễ, nếu như hắn toàn tâm toàn ý yêu nàng, vậy cho dù có suốt đời nghèo khổ, nàng cũng sẽ yêu hắn, ở bên hắn. Vô luận là bần cùng hay phú quý, sinh lão bệnh tử cũng tuyệt không tương phụ.
Kiệu hoa dừng lại, Mạc Nhược dắt tay nàng, vững vàng đỡ nàng lên lưng Lạc Hoài Lễ, “Tiểu Thất, nhất định phải hạnh phúc!” Mắt Mạc Nhược đỏ lên.
Lạc Hoài Lễ cõng nàng. Tấm lưng rộng lớn ấm áp, tựa hồ có thể xóa bỏ mọi bi thương tuyệt vọng, để nàng an tâm dựa vào.
Bước qua chậu than, bỏ qua mọi chuyện cũ.
Bái thiên địa, cảm tạ đã để nàng sống lại;
Bái cao đường, cảm tạ ơn đức nuôi dưỡng;
Tương bái, cảm tạ giờ khắc chân tâm tương đãi này, để nàng có thể tiếp tục hy vọng.
“Kết thúc buổi lễ! Đưa vào động phòng!” Tiếng hô vang lên, đột nhiên làm Kỳ An lệ nóng doanh tròng.
Giờ đây, liệu nàng có thể có hạnh phúc?
Ánh nến chiếu rọi vào tiểu Thất, nhìn càng thêm kiều diễm động lòng người. Lạc Hoài Lễ tay nhấc khăn voan, cả người cơ hồ trở nên ngây ngốc.
Hai gò má Kỳ An nóng như lửa, trong không gian yên tĩnh, ánh mắt kia chỉ càng làm cho người ta tim đập như sấm, rốt cục không nhịn được nữa, nàng nói, “Ngươi rốt cục muốn cầm cái khăn đến bao giờ?”.
Lạc Hoài Lễ phục hồi lại tinh thần, tùy ý vứt chiếc khăn sang bên, cúi xuống hôn nàng, thanh âm thanh nhã mê người, “Giờ khắc này, như mộng như ảo!”
Đêm hôm đó vô cùng mê loạn, Kỳ An chỉ cảm thấy cả thế giới đỏ rực một mảnh, nàng hư hư ảo ảo, nặng nề di động, chỉ có thể bám chặt vào Lạc Hoài Lễ mới cảm thấy an tâm.
Một khắc đau nhức kia, nàng đột nhiên rơi lệ đầy mặt. Lạc Hoài L