Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
t cục không nhịn được xoay người nhìn, chỉ thấy người kia cúi đầu, con đường trải dài phía sau không bóng người làm cho thân hình thon dài thêm vài phần tịch liêu.
Kỳ An thu hồi tầm mắt, khẽ thở dài.
Muốn cứ như vậy mà xa cách, tâm nàng đã chịu nhiều vất vả rồi, chỉ còn đủ cho Lãng nhi thôi.
“Nương!” Lãng nhi nhìn thấy nàng từ xa, kêu to chạy đến.
Nàng đứng tại chỗ, ngồi xổm xuống, dang rộng hai tay, “Lãng nhi.” Thân hình nhỏ bé lao vào lòng nàng, nàng thỏa mãn tới mức muốn rơi lệ.
“Nương! Hôm nay Lãng nhi đã có thể một hơi chạy lên lưng núi. Trường Khanh thúc nói hắn đã phải luyện hơn một năm mới có thể lợi hại như Lãng nhi đấy!” Lãng nhi lôi kéo tay nàng, líu ríu nói.
Kỳ An cười tủm tỉm, “Ân!”. Có lẽ đứa nhỏ này thật sự có thiên phú luyện võ, hay là do có quyết tâm mà hắn luyện võ rất nhanh, ngay cả người ít nói như Trường Khanh cũng thường xuyên khen hắn.
“Nương!” Lãng nhi chợt dừng lại, lắc lắc tay nàng.
“Làm sao vậy?” Nàng nghi hoặc cúi đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy ủy khuất, “Nương, ngươi không khen Lãng nhi!”
Buồn cười lắc đầu, đúng là tiểu hài tử, Kỳ An cúi người xuống, hôn lên hai má hắn, “Lãng nhi nhà ta lợi hại nhất.”
Lãng nhi lập tức phấn chấn, “Nương, hôm nay chúng ta sẽ ăn gì? Trường Lan di đi đâu, sao nương lại trở về một mình?”
Kỳ An day day trán, bất đắc dĩ nhìn về phía Trường Khanh, “Trường Khanh, không phải ngươi tiếc lời nói như vàng sao? Tiểu gia hỏa này nói nhiều như vậy, làm sao mà ngươi chịu được?”
“Nương!” Lãng nhi kéo dài thanh âm.
Trường Khanh nhìn tiểu chủ tử đang mở to mắt, thở phì phì tức giận, lại nhìn tiểu thư đang cười khổ, sờ sờ mũi, “Tiểu thiếu gia rất thích nói chuyện với tiểu thư.” Đối với những người không liên quan, tiểu chủ tử nhà hắn rất trầm mặc!
“Nương, ngươi nửa ngày rồi không nói chuyện cùng Lãng nhi, Lãng nhi có rất nhiều chuyện muốn nói với nương! Nương, ngươi cùng Lãng nhi nói chuyện, được không!”
Sờ lên đầu hắn, Kỳ An cảm thấy ấm áp, “Được, Lãng nhi muốn nói chuyện gì cũng được.”
“Ai?” Trường Khanh đột nhiên hét lên một tiếng, lắc mình một cái đã chặn trước mặt hai người.
Hiên Viên Sam chậm rãi đi ra khỏi gốc cây, sắc mặt không tốt lắm, lạnh lùng nhìn chằm chằm Trường Khanh và Lãng nhi trong lòng nàng.
Làm như không thấy địch ý trên mặt Trường Khanh, trong đầu hắn đang vô cùng hỗn loạn. Hài tử kia gọi nàng là nương, nam nhân này lại gọi nàng là tiểu thư, không phải nàng đã làm vợ làm mẹ sao, vậy nàng và thị vệ này có quan hệ gì? Nàng rời khỏi thái tử, có phải là do có quan hệ gì với nam nhân này?
Mải mê suy nghĩ, mãi đến khi trước mắt bạch quang chợt lóe, hắn mới giật mình lùi về sau vài bước.
“Rút kiếm!” Trường Khanh nói, chỉ kiếm vào hắn.
Hiên Viên Sam không để ý tới hắn, chỉ chăm chú nhìn thẳng vào Kỳ An, hai tay đưa lên, “Hắn là ai vậy? Có quan hệ gì với ngươi?”
Lãng nhi kinh ngạc mở to mắt, trong óc tràn đầy nghi hoặc.
Trường Khanh cũng vô cùng sửng sốt, nam nhân này không nói lời nào lại khoa tay múa chân cái gì, tầm mắt cũng không tự chủ nhìn về phía tiểu thư nhà mình.
Bị ba cặp mắt, hai lớn một nhỏ này nhìn, Kỳ An không thể không trả lời.
“Ta đã nói rồi, không cần đi theo ta. Ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Lãng nhi giật nhẹ vạt áo nàng, nhỏ giọng nói, “Nương, không phải, nương trả lời sai rồi, thúc thúc này hỏi Trường Khanh thúc là ai, có quan hệ gì với nương?” Chẳng lẽ nương nhìn không rõ nên mới trả lời sai?
Mắt Hiên Viên Sam chợt lóe lên, nhìn về phía Lãng nhi, khó nén kinh ngạc,
“Ngươi hiểu ngôn ngữ người câm?”
Lãng nhi gật gật đầu, mặt lộ vẻ đắc ý, “Đương nhiên, ta không chỉ biết ngôn ngữ người câm điếc, ta còn có thể đọc môi nữa!” Nghĩ nghĩ, lại nhìn hắn, “Thúc thúc, ngươi cũng là rất thông minh, cho nên mới không nói chuyện đúng không?”
Hiên Viên Sam nhìn thật sâu vào Kỳ An rồi mới chậm rãi nhếch môi, nhìn về phía Lãng nhi. Lúc này đây, không cần đến tay, hắn há miệng nói không tiếng động, “Tại sao lại hỏi như vậy?” Rất nhiều năm chưa từng thử qua cảm giác nói chuyện, lần này mở miệng, mới giật mình cảm thấy, hóa ra lời nói có thể tuôn ra tự nhiên như thế.
Lãng nhi chỉ lên trời, “Bởi vì Sở Sở tỷ tỷ cũng vô cùng thông minh, cho nên mới không nói chuyện.”
Hiên Viên Sam nở nụ cười, đứa nhỏ này quả nhiên biết đọc môi. Hắn hướng tầm mắt vào nữ tử đang day trán, vậy là nàng cũng biết đọc môi.
Chỉ cần không ở bên Hiên Viên Ký, dù là ai đi nữa, cũng không ngăn được hắn. Nghĩ như vậy, những phiền muộn trong lòng giảm đi không ít. Không cầm kiếm đối địch Trường Khanh, Hiên Viên Sam hất trường bào, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Lãng nhi, “Nói cho thúc thúc, ngươi tên là gì?”
Lãng nhi kỳ quái nhìn nương, phát hiện vẻ mặt cười khổ không nói nên lời của nàng, không rõ có ý tứ gì, lại nhìn thúc thúc anh tuấn trước mặt. Ngoài nương ra, thật khó mới tìm được người khiến hắn cảm giác như vậy, vì thế sau một hồi tự hỏi mình, hắn cũng bắt chước ngồi xổm xuống, hai tay chống cằm, bắt đầu cuộc nói chuyện không tiếng động giữa hai người.
“Ta kêu Tống Lãng.”
“Họ Tống