Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

?”
“Đúng vậy, nương nói Lãng nhi là bảo bối của nàng, cho nên muốn cùng họ với nương.”
“Tống Lãng, thật là dễ nghe! Lãng nhi, trong nhà ngươi có những ai?”
“Có nương, Trường Khanh thúc, Trường Lan di. Thúc thúc, ngươi hỏi cái này để làm gì?”
“Bởi vì thúc thúc nghĩ, nếu như nhà các ngươi thiếu người, ta có thể theo tới không?”
Lãng nhi nghiêng đầu suy nghĩ thật lâu, nói ra lời kinh người, “Nhà ta còn thiếu một người cha.”
Kỳ An thiếu chút nữa té xỉu. Trường Khanh đứng một bên, hoàn toàn không biết hai người đang lẩm bẩm nói những gì, mắt thấy tiểu thư sắp ngã, vội vàng đỡ lấy, “Tiểu thư?” Rốt cuộc là muốn hay không muốn đánh nhau, trong hoàn cảnh này, tiểu thư không lên tiếng, hắn không dám động thủ.
Kỳ An khoát tay, ý bảo không có việc gì, rồi tóm Lãng nhi lại, “Lãng nhi, nương thật sự cảm thấy hôm nay ngươi nói nhiều quá rồi.”
“Nương!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn, Lãng nhi nhảy lên, “Không phải là nương thấy thúc thúc và tỷ tỷ thông minh giống nhau nên mới đem hắn về hay sao? Nương, thúc thúc cũng đẹp mắt, về sau nương cũng có thể nhìn hắn, được không?”
Hoàn toàn không để ý tới biểu tình muốn té xỉu của Kỳ An, Lãng nhi quay đầu, dương dương tự đắc khoa tay với Hiên Viên Sam, “Thúc thúc, nhà của chúng ta đúng là thiếu người, ngươi không theo tới sao?”
Qua bốn năm, mọi thứ dường như đều thay đổi, lại như không hề biến đổi mảy may.
Lạc Hoài Lễ làm tới vệ tướng quân, cùng với Mạc Nhược khiêm tốn tao nhã, một võ một văn, thu hết thảy những anh tài dưới trướng, thế lực cực kỳ hùng mạnh, địa vị thái tử nghiễm nhiên trở nên không gì phá nổi.
Nhị hoàng tử Hiên Viên Cực không ở kinh thành, chung quanh bình ổn không phân tranh. Hắn vẫn trọng trấn ở vùng biên quan xa kinh thành, có mối quan hệ sâu đậm với các thế lực giang hồ, có uy vọng rất cao.
Việc Tiêu gia tiểu Thất rời khỏi kinh thành cũng dần dần lắng xuống, tất cả đều tự nhủ hãy tận trung trong công việc của mình.
Hiện giờ trên giang hồ có ba thế lực đứng đầu là Tụ Bảo Ngân Trang, Minh Châu Sơn Trang và Đào Hoa Ổ.
Ba đại gia này vốn đường ai nấy đi, không bao giờ xuất hiện cùng nhau. Đột nhiên một tháng trước Tụ Bảo Sơn Trang bị mất trộm, các đại bang phái cũng lần lượt có người mất tích, vì vậy Minh Châu Sơn Trang mới quảng phát anh hùng thiếp, mời mọi người tới cùng nghĩ đối sách.
“Mạc Nhược, ngươi đi đi!” Hiên Viên Ký nói. Những việc đột nhiên xảy ra gần đây không thể không khiến hắn nghi ngờ là do Hiên Viên Cực nhúng tay vào.
Không thấy hồi âm, Hiên Viên Ký nghi hoặc nhìn lại, thấy Mạc Nhược đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, Lạc Hoài Lễ vỗ vai hắn, “Điện hạ đang nói chuyện với ngươi kìa!”
Mạc Nhược vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhè nhẹ thở dài, “Lại là xuân về hoa nở!” Quay đầu cười với Hiên Viên Ký, “Ta nhớ rõ ngươi năm đó thiên tân vạn khổ mới tìm được Hoa Khai, lại bị người ta dùng một nụ cười lấy đi mất. Không biết giờ người đang ở đâu?”
Trong phòng chợt tĩnh lại, chỉ nghe tiếng hít thở.
Lạc Hoài Lễ nghiêng đầu, “Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mấy năm qua hắn và mấy người Mạc Nhược vẫn thân mật khăng khít, hợp tác ăn ý, nhưng tiểu Thất đã trở thành đề tài cấm kỵ giữa bọn họ. Chuyện xảy ra năm đó quá mức rung động, đợi đến khi tỉnh táo lại, hắn tự nhiên nhìn ra điều kỳ quái trong đó, tuy nhiên cuối cùng vẫn là không lần ra dấu vết.
Đám người tiểu Thất rời đi, Đông viện làm lại rực rỡ hẳn lên. Hoàng thượng mỗi lần thấy hắn đều trừng mắt mặm môi, Mạc Nhược và Hiên Viên Ký tuy rằng liên tục cười khổ thay cho hắn nhưng lại giữ miệng kín như bưng, không chịu nói bất cứ điều gì.
Mà Liên nhi, mỗi lần hắn vừa nhắc tới chuyện đó liền nước mắt như mưa, dần dà hắn cũng không còn muốn nhắc lại nữa.
Tuy nhiên, mỗi đêm khi nhớ tới bóng dáng ấy, lòng hắn lại đau như dao cắt.
Ở Đông viện cũng không còn tìm thấy bóng dáng nàng. Vô số lần, hắn đứng ở cửa viện, ngóng nhìn, ảo tưởng nàng có thể đột nhiên nhảy ra từ một góc nào đó, giống như bao lần, duyên dáng yêu kiều đứng ở cửa, cười tươi rạng rỡ như hoa hướng dương, “Ngươi đã về?”
Hắn vươn tay ra, rốt cuộc vẫn không thể chạm tới những năm tháng đó, mỗi ngày trôi qua đối với hắn giống như một nhát đao chém xuống, ngày một đau đớn.
Thời gian cứ thế trôi, hắn đã không còn có thể dễ dàng nhắc tới nàng, hắn sợ vết thương lại nứt toác ra.
Hắn cho người đi tìm Tiểu Thất. Nhưng không nói đến hắn, ngay cả Tiêu gia, thái tử và Mạc Nhược cũng mất tung tích nàng. Tiểu Thất, giống như đã biến mất khỏi thế giới này, sau lần từ biệt năm đó liền bặt vô âm tín.
“Điện hạ, ngươi có thể nói cho ta biết tiểu Thất đã nói gì với ngươi không? Tuy rằng ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng ta có thể thất rằng chính các ngươi để tiểu Thất rời đi.” Lạc Hoài Lễ nhìn Hiên Viên Ký, ánh mắt ưu thương.
Hiên Viên Ký nhìn hắn, thật lâu sau, thở dài, “Hoài Lễ, tiểu Thất chưa từng nói gì cả.”
“Thái tử, nếu như chưa từng hỏi nàng cái gì, làm sao có thể để nàng hồ nháo tùy hứng như vậy? Từ khi nào ta lại dễ bị lừa như vậy?” Lạc Hoài Lễ cườ