Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

.
Cho nên, nàng tin Hiên Viên Sam giờ phút này là chân tâm, nhưng nàng sợ hãi cho tương lai.
Một lần thất bại đã làm nàng đau lòng. Hai lần thất bại cũng đủ làm người ta tuyệt vọng. Nàng chung quy vẫn là một nữ nhân, nàng cũng sẽ bị thương, sẽ sợ hãi, yếu ớt, sợ một lần nữa bị thương sẽ không thể đứng lên được.
Hiên Viên Sam, một nam nhân như vậy, làm sao có thể cùng với một Kỳ An bình thường thế này!
Nàng vô lực cúi đầu, “Hiên Viên Sam, sao lại yêu một người bình thường như ta chứ!
Bi thương! Tuyệt vọng!
Hiên Viên Sam đi đến trước người nàng, lấy tay ôm nàng, rất chăm chú, tựa như muốn đem nàng dung nhập trong thân thể.
Kỳ An thân thể chấn động, lại vô lực tránh khỏi, chỉ nhắm mắt không muốn mở ra.
Hiên Viên Sam xoay người nàng lại, những ngón tay thon dài xoa lên khuôn mặt nàng, xoa lên mắt nàng, cúi đầu gần tai nàng, khẽ gọi “Ngươi nhìn ta!
Kỳ An không chịu mở mắt. Hắn liền cố chấp tiến sát đầu vào tai nàng, hơi thở ấm áp phả lên mặt nàng.
Kỳ An rốt cục bất đắc dĩ mở to mắt.
Ánh mắt hắn trong trẻo, khóe miệng hàm chứa đắc ý, “Nếu như ngươi sợ hãi, vậy ngươi sẽ chờ đến lúc thích ta, một ngày, một năm, hoặc là cả đời. Cho đến một ngày, ngươi không còn sợ hãi, ngươi lại đến yêu ta. Như vậy, có thể không?”
Có thể không? Bờ môi hắn mấp máy lặp lại.
Kỳ An nhìn hắn. Có thể không? Nàng cũng đang hỏi chính mình.






Kỳ An chung quy không trả lời, mà Hiên Viên Sam cũng không hỏi thêm.
Gió thổi tà áo hắn bay lên nhè nhẹ.
“Khụ! Khụ! Khụ!” Hiên Viên Sam không nhịn được, ho nhẹ lên.
Kỳ An cả kinh, nhớ ra hắn còn chưa khỏi hẳn, lại mặc một manh áo mỏng đuổi tới, nàng vội vàng đỡ lấy cánh tay hắn, nhẹ nhàng nói, “Trước tiên hãy về nằm nghỉ, thân thể quan trọng hơn.”
Hiên Viên Sam cúi đầu nhìn nàng, một cảm giác ấm áp lan từ nơi tay nàng vào trong lòng hắn. Hắn cong khóe miệng, vui sướng gật đầu.
Giơ tay trái lên, nắm tay lắc lắc, “Tiểu Thất của chúng ta là cô nương đáng yêu nhất thiên hạ!”
Kỳ An cười thành tiếng, thật sự không thể tưởng tượng được Đại Lý tự khanh đại nhân cũng có lúc ngây thơ như vậy.
Mạc Nhược cười híp mắt, nghiêng đầu nhìn nàng, “Đây là hắn nói, trước kia ta không hiểu, chỉ cảm thấy hắn quá yêu chiều muội muội. Giờ thì ta biết, hóa ra mắt nhìn người của hắn đúng là đệ nhất. Tiểu Thất của chúng ta đúng là là cô nương đáng yêu nhất thiên hạ.”
Hình dáng hắn sáng lòe lên dưới ánh mặt trời, Kỳ An nhịn không được, cười loan khóe miệng.
Trường Khanh đi theo phía sau, nhìn không chớp mắt, tiểu thư cười làm ánh mặt trời phá lệ sáng lạn!
Ngày hôm sau tới vương phủ, Kỳ An vừa vào tới cửa đã thấy rất nhiều hạ nhân đang lui tới vẻ rất bận rộn.
Khinh Ngũ chạy tới, “Sắp tới sinh nhật vương gia, có quà của hoàng thái phi và Hoàng thượng ban cho.”
“Sinh nhật?” Kỳ An chớp mắt mấy cái.
“Đúng vậy, đầu tháng năm.” Khinh Ngũ rõ ràng rất vui vẻ.
Kỳ An nhìn xung quanh, “Vương gia các ngươi đâu?”
“Vương gia đang nghỉ trưa!”
Kỳ An nhìn trời, quay người, “Ta về vậy, ngày mai lại tới.”
“Đừng!” Khinh Ngũ quát to một tiếng, vội vàng đứng chắn trước mặt nàng, “Nói không chừng Vương gia đã tỉnh rồi, chúng ta tới xem thế nào! Nếu vẫn còn đang ngủ, ngươi đi cũng không muộn!”
Bị thanh âm cao vút của Khinh Ngũ làm cho hoảng sợ, Kỳ An máy móc gật gật đầu, “Được!”
Khinh Ngũ lau mồ hôi, chạy trước dẫn đường. Hắn mà để cho người mà Vương gia mong ngóng từ sáng bỏ đi mất, Vương gia còn không đem hắn ra mà lột da sao?
Mới tới gần cửa, đã nghe thấy trong phòng có tiếng động, hỗn loạn, còn có thanh âm nữ tử.
Kỳ An khựng lại, hồ nghi nhìn về phía Khinh Ngũ, “Hiện tại không tiện, ta nên…” Lời còn chưa nói xong, cửa phòng bỗng nhiên mở ra, ngay sau đó, một cỗ sương trắng cuốn một vật thể bay ra.
Trường Khanh tay mắt lanh lẹ che chở phía trước Kỳ An, tay phải vung lên, liền cuốn ngay vật thể đang bay về phía Kỳ An vào trong lòng. Tuy nhiên, cảm giác nhẵn nhụi ấm áp khiến Trường Khanh kinh ngạc mở to mắt, vội vàng duỗi tay ra.
“A!” Một nữ tử thanh lệ bị đẩy bật ra từ tay hắn. Quần áo ướt đẫm, cảnh xuân ẩn hiện, chẳng qua thoạt nhìn thì có vài phần chật vật.
Trường Khanh sắc mặt âm trầm, lui về phía sau vài bước, lấy tay xoa xoa lên quần áo.
Kinh ngạc ban đầu qua đi, Kỳ An thấy rõ tình trạng của nữ tử kia, trên áo trắng nàng ta có vết máu đã biến thành màu đen.
Kỳ An hướng Khinh Ngũ, chỉ chỉ nữ tử trên mặt đất, ý bảo hắn nhanh tới xử lý.
Là nữ nhân, lại gần như trần truồng trước mặt nam tử như vậy là không tốt.
Kỳ An nhấc chân bước vào buồng trong. Trong phòng hơi nước lượn lờ, hương khí bốn phía. Hương khí này là gì vậy? Kỳ An nhìn về chiếc lư hương giữa phòng, hơi hơi nhíu mày.
Ngay lúc đó, một cỗ hơi nước lại bay ra từ sau bình phong mang theo áp lực nặng nề cơ hồ khiến người ta hít thở không thông, phóng tới phía nàng.
“Tiểu thư!” Trường Khanh đang đứng bên ngoài chưa kịp hét xong đã bay nhanh vào phòng.
Chẳng qua là có một thân ảnh còn nhanh hơn hắn.


XtGem Forum catalog