Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.
đây?” Kì An rốt cục cũng có cơ hội hỏi hắn.
Hiên Viên Sam không trả lời. Một lát sau, đầu hắn rốt cục cũng tới bên mai tóc sau gáy nàng, nhẹ nhàng cọ cọ.
Sợi tóc cọ má nàng ngứa. Không nhịn được, tay vừa gại gãi, lại vừa văn đụngtới đầu hắn. Mềm mại thuận hoạt, tay nàng vừa dừng lại, thân mình hắn cũng khẽ run lên, lập tức rất nhanh trấn tĩnh lại. Chính là đem nàng ôm chặt hơn nữa.
Đưa cho Hiên Viên Sam một chén nước, Kì An mới có thể hảo hảo nhìn hắn.
Hắn tựa hồ gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng có vẻ tái nhợt. Ánh mắt dời xuống chút nữa, Kì An nháy mắt mấy cái.
Hiên Viên Sam cũng theo ánh mắt của nàng nhìn lạ, lập tức giật mình. Sau đó ngẩng đầu cẩn thận xem xét nàng, lược lược không được tự nhiên nghiêng thân mình quay về hướng khác.
Kì An không cười nữa, chỉ khẽ khụ mấy tiếng.
Hiện tại đã gần mùa hè, cho nên thời tiết có điểm nóng, quần áo cũng có phần mỏng hơn. Hơn nữa, quần áo của cổ nhân lại có phần bất tiện, không dễ hành động, thực dễ dàng vướng phải cành cây, cũng không phải là điều kì lạ.
Kì An vừa muốn nói chuyện, lại nghĩ đến điều gì, chạy ra mở cửa ngó nghiêng vài lần, xác nhận xung quanh không có người mới an tâm đóng cửa lại, thư thải đi tới.
Hiên Viên Sam nhìn nàng, bộ dáng cẩn trọng, khóe miệng càng ngày càng cong, hắn chưa có nói cho nàng biết, bằng công lực của hắn, nếu có chuyện gì xảy ra, hắn hẳn là sớm phát giác. Nhưng là, nhìn nàng bộ dáng lo lắng vì hắn như vậy, hắn thực thích.
Kì An nâng tay lên, sử dụng ngôn ngữ bằng tay “Thị vệ của ngươi tránh ở đâu?”
Nửa ngày, tiếng kinh hô nho nhỏ vang lên, lập tức như bị người nút phải liền biến mất. Kì An khiếp sợ nhìn Hiên Viên Sam, nàng không thể tin được, vừa rồi, hắn nói là… hắn tới một mình, đơn thương độc mã tới đây sao?
Buông tay che miệng, Kì An kinh hoàng muốn xác nhận lại một lần, “Ngươi nói, ngươi tới đây một mình, ngay cả Khinh Ngũ cũng không mang theo?”
Hiên Viên Sam nhìn ánh mắt ấm áp của nàng, gật đầu.
“Bọn họ không thể vào trong Đào Hoa trận này.”
Cho nên mới nói, hắn thật là một người mạo hiểm. Đã không có Khinh Ngũ đi theo, hắn ngay cả biểu đạt bình thường cũng không thế nào làm được, cư nhiên như vậy, lại một thân một mình tới đây.
Chỉ cảm thấy yết hầu bị cái gì chặn lại, rầu rĩ khó chịu, Kì An nhìn hắn, không chớp mắt “Vì sao? Ngươi là Vương gia a!”
“Ta là Hiên Viên Sam” Hắn khẳng khái đáp.
Cũng không biết nếu Hiên Viên Sam và Chiến Liệt gặp nhau thì mọi chuyện sẽ như thế nào, một người miệng không thể nói, một người mắt không thể nhìn, không hiểu có cãi nhau ầm ĩ hay đánh nhau tới long trời lở đất không? Có thể coi nhau chỉ như người qua đường được không?
Nhưng là khi tưởng tượng một bên là Vương gia ngọc thụ lâm phong, khí thế bức người, bên kia lại là kẻ một lòng hướng tới làm phân bón thúc, Kì An nhất thờ suy sụp, hiểu được chính mình đang tự lừa mình dối người mà thôi.
Vừa mới vậy nàng đã nhất thời hoảng hốt, lúc Kì An phục hồi lại tinh thần, Hiên Viên Sam đã an an ổn ổn ngồi bên cạnh bàn, chỉ thấy cặp mắt phượng sâu thẳm, thưởng thức gương mặt Kì An vì bị dọa mà miệng ngoác ra.
Trong mắt lóe ra một tia sát khí, nhưng lại hé miệng nở nụ cười, “Người ở trong sơn cốc này, không có mấy người là đối thủ của ta, chỉ trừ bỏ…” sắc mặt kinh biến “Bệnh nhân của ngươi, Chiến Liệt”
Kì An né tránh ánh mắt bức người của hắn, bất giác có chút chột dạ.
Người ta vì cứu nàng mà vất vả tới như vậy, nàng cũng không nguyện ý cùng hắn lập tức rời đi. Vừa rồi, khi lắc đầu cự tuyệt hắn, hắn bỗng nhiên tức giận, làm cho nàng cơ hồ muốn lùi bước ngay lập tức.
Nhưng là, nhưng là… đúng là nàng vẫn còn chút khúc mắc. Nàng cắn răng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Thật lâu sau, hắn mới hơi nghiêng ngiêng đầu, tức giận rời đi, thân ảnh đơn bạc, tựa hồ chất chứa nỗi bi thương vô hạn.
Không liếc nhìn tới nàng, hắn chỉ vung hai tay lên “Ta sẽ ở đâu đây?”
Làm cho hắn tạm thời rời đi trước hắn không chịu, Kì An thở dài.
Đúng là, ở lâu với cổ nhân tính tình cố chấp, nàng thở dài ngày càng nhiều, Kì An biết, chính mình càng mau già.
Chỗ ngủ ban đêm, phòng của bọn hạ nhân khẳng định không dám đưa hắn đi, phòng của Chiến Liệt điều kiên tuy rất tốt, nhưng phỏng chừng hắn cũng không muốn cùng phân bón chia sẻ. Cho dù phân bón này là Vương gia a.
Cho nên, khả năng lựa chọn duy nhất, chính là phòng nàng. Kì An nhìn lại trong phòng, chỉ có duy nhất một chiếc giường, trong lòng lại thầm thở dài.
Cái gọi là danh tiết, nàng không cần. Vấn đề người ta là kim chi ngọc diệp, không, thân kiều thịt đắt tiền Vương gia a, làm cho danh dự của hắn bị bôi nhọ, nàng biết lấy gì mà bồi thường.
Nhìn Kì An bộ dạng khó xử, hai mày nhíu lại, Hiên Viên Sam hướng trên ghế dựa vào “Người tập võ ngồi ngủ suốt đêm là sự thường tình, không có gì cả. Ngươi mau ngủ đi.”
Nhìn xem, người kia chỉ có thể lấy cái ghế mà dựa, nhìn nhìn lại thân hình Hiên Viên Sam, Kì An nhắm mắt, đi đến trước giường, tung chăn trải khắp giường, hướng hắn “Tối nay ngủ chung đi. Mỗi người nằm một đầu.”
Nói xo