Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.
Tiếng hô vừa dứt thì tiếng nước vang lên, thân ảnh bay ra từ sau bình phong. Cánh tay dài duỗi ra, đem Kỳ An ôm vào trong lòng, cột nước kia liền đập vào lưng hắn.
Hiên Viên Sam khẩn trương nhìn xuống người ở trong lòng.
Kỳ An lắc lắc đầu, “Ta không sao!” Chẳng qua là không kịp phản ứng, rốt cục đã xảy ra chuyện gì mà hắn lại có vẻ nổi giận.
Hai dầu mày vẫn nhíu lại, cánh tay Hiên Viên Sam nắm thật chặt, “Ta nghĩ, ngươi là, ngươi là…” còn chưa nói xong, hắn dường như nhớ tới cái gì, nhìn ra bên ngoài, Khinh Ngũ vẫn còn đang hoảng sợ đỡ lấy nữ tử quần áo xộc xệch kia.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Kỳ An, mở miệng, “Kỳ An, ta không phải. Nàng…” miệng hắn nói quá nhanh, Kỳ An hoa mắt không kịp nhìn.
Hiên Viên Sam sốt ruột, não ý càng sâu, “Ta kêu nàng ta cút ra ngoài, đáng chết!”
Kỳ An nén cười, đưa tay đặt lên vai hắn, “Ngươi không cần gấp, từ từ nói. Nhưng mà Vương gia, ngài có thể trước hết mặc quần áo vào không?” Nàng đang một mực ngẩng đầu nhìn lên trên, không biết Khinh Ngũ và Trường Khanh thì thế nào, nhưng bọn họ là nam nhân, không cần để ý, nàng lại bị một người trần truồng ướt sũng ôm vào trong ngực, tư vị cũng không tốt lắm.
Hiên Viên Sam sửng sốt, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống thân thể mình.
Kỳ An chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe lên, Hiên Viên Sam đã không thấy tăm hơi bóng dáng, còn đằng sau bình phong thì truyền đến âm thanh tay chân luống cuống.
Khinh Ngũ đã thấy tảng đá đè nặng trong tim đươc vứt bỏ, buông người trong tay ra, vọt vào sau bình phong.
Khuôn mặt kia từ xanh chuyển đỏ, từ kinh ngạc sang khiếp sợ, thật sự là biến hóa cực nhanh, bình sinh hiếm thấy.
Kỳ An ngừng cười, thanh thanh giọng nói, “Ta ra ngoài trước, lát sau sẽ vào.”
Tiếng động sau bình phong tạm dừng, có tiếng Khinh Ngũ truyền ra, “Được, Tống cô nương chờ bên ngoài một chút.”
Kỳ An gật đầu đi ra ngoài. Nữ tử kia đã rời khỏi, chỉ có Trường Khanh đứng đó. Kỳ An kéo tay áo hắn, đi sâu vào trong hoa viên mới buông hắn ra, cười ha ha.
Việc xảy ra hôm nay thật sự là quá buồn cười.
Nhìn thấy tiểu thư vì cười to mà đỏ hồng gương mặt, Trường Khanh cũng hơi hơi loan khóe miệng.
Mãi tới khi Khinh Ngũ đến, Kỳ An mới miễn cưỡng ngừng cười.
Lúc nàng vào phòng, Hiên Viên Sam đã nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, mà lư hương kia, Kỳ An cứ nhìn đến là muốn phá bỏ.
Hiên Viên Sam nhìn thấy nàng đến thì mắt sáng lên, bàn tay đưa ra khỏi chăn muốn nói gì đó.
Kỳ An đè tay hắn lại, thuận thế đặt ngón tay lên cổ tay hắn, một bên hỏi Khinh Ngũ, “Miệng vết thương đã băng bó tốt chưa?”
Khinh Ngũ sửng sốt, bất an nhìn Hiên Viên Sam, “Không có, vài miệng vết thương trên lưng đều chưa băng bó. Vương gia sốt ruột, không cho Khinh Ngũ băng bó cho người.” Nói xong, lại như nghĩ tới cái gì, “Ngươi làm sao mà biết được?”
Khinh Ngũ tính tình dễ thương như vậy, thật sự khiến người ta ưa thích, thêm vào một lòng trung thành với chủ, cũng là khó kiếm.
Kỳ An khẽ cười, “Trên vạt áo nàng kia có vết máu.” Vết thương như vậy chính là ở trên lưng hắn. Nàng kia chắc chắn cũng chỉ dám ôm sau lưng hắn thôi!
Loại hương khí liễu nhiễu trong phòng này không phải là loại làm cho người ta tâm khí bình hòa. Xem mạch một lúc, Kỳ An cúi đầu thở dài một tiếng, “Máu ngươi đã biến thành màu đen, nếu kìm nén, thật không tốt cho cơ thể!” Nam tử trên thế gian, nhất trọng dục, hắn đã làm cho người ta không biết nói gì cho phải.
Hiên Viên Sam cứng đờ người, lại nghĩ tới tình trạng vừa rồi, mặt đỏ lên, hắn vội quay đầu đi không dám nhìn nàng, trong lòng thấp thỏm.
Cố gắng bình tĩnh một chút, hắn mới quay đầu lại nhìn Kỳ An, mở miệng nói, “Nội công tâm pháp của ta tính thuần âm hàn, thuốc kia sẽ không làm ta thương tổn.”
Kỳ An buông tay hắn, quay lại đầu lại nói, “Khinh Ngũ, đem thuốc và băng gạc lại đây cho ta.”
Kỳ An đứng dậy, muốn kéo chăn ra, mới phát hiện hắn đã nhắm mắt lại, gắt gao túm lấy chăn, không chịu động đậy, khuôn mặt cũng đỏ rực lên.
Kỳ An giật giật, “Ngươi giữ chặt thế này làm sao ta bôi thuốc được?”
Lông mi run lên, vẫn là bất động.
Kỳ An buồn cười, “Không có việc gì làm, ta về vậy?”
Hai mắt lập tức mở ra, đen lay láy. Bình tĩnh nhìn nàng trong chốc lát, lại nhắm lại, tay dần dần buông lỏng.
Máu chảy rất nhiều trên miệng vết thương, nói vậy là vừa rồi hắn thật sự giận dữ mới làm rách miệng vết thương thế này.
“Nữ tử vừa rồi, kỳ thật bộ dạng không tồi!” Kỳ An vừa lấy thuốc vừa nói.
Thân thể Hiên Viên Sam cứng đờ, muốn xoay người lại.
Kỳ An nhẹ nhàng đè lại, không cho hắn động, “Nghe nói đó là quà hoàng thái phi ban cho ngươi nhân ngày sinh nhật a!”
Hiên Viên Sam dùng sức quay đầu lại, rất là vất vả, “Ta không cần.
Kỳ An cười, nhanh tay đem băng gạc băng bó vết thương lại, lâu sau mới nói, “Được rồi, vậy thì về sau không cần nữa!
Hiên Viên Sam ngồi bật dậy, cầm tay nàng, hai mắt sáng rỡ vui sướng.
Bình tĩnh nhìn nàng trong chốc lát, đột nhiên hắn co tay đem nàng ôm vào trong lòng. Chăm chú ôm. Tựa hồ muốn cứ ôm như vậy, cả đời!
Nếu không phải vướng bận