Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.
hai người có thể trò chuyện một lúc, Quý Phi Dương quả nhiên là người bận rộn.
“Hôm nay đã làm phiền em rồi, làm mất nhiều thời gian của em như vậy, bữa cơm này không thể không mời em.” Quý Phi Dương tỏ vẻ bất đắc dĩ, anh tự quyết định nói: “Ngày mai là cuối tuần, nếu không làm thêm giờ, thứ hai mời em đi ăn cơm được không? Hoặc là thứ ba thứ tư cũng được, em xem khi nào thì tiện.”
Cố Hạ mừng thầm trong lòng, “Sau khi tan ca em đều không có bận gì, ngày nào anh rảnh thì đi ngày đó.”
“Vậy thứ hai đi.” Ánh mắt Quý Phi Dương mang theo một nụ cười ôn nhu, anh ngẩng đầu nhìn quán nước nhỏ cách đó không xa, nói: “Hôm nay thật sự ngại quá, nếu không thì trước hết anh mời em uống nước trước, xem như đền bù tổn thất, em thích uống gì?”
“Sao cũng được, em không phải người kén chọn.” Cố Hạ trả lời.
Quý Phi Dương chạy về phía quán nước nhỏ, vác theo chiếc cặp không ảnh hưởng đến phong thái của anh, trước kia Cố Hạ ở trong trường học có xem anh chơi bóng rổ, từng động tác chạy đều mười phần nhanh nhẹn phóng khoáng, hiện tại mặc quần tây cùng áo sơ mi càng có hương vị của một người đàn ông trưởng thành, cô đứng nguyên tại chỗ chờ Quý Phi Dương chạy vào quán nước nhỏ, hai phút sau lấy ra một ly trà chanh lạnh, chạy về phía cô.
Cố Hạ cảm thấy trong lòng ngọt ngào, giống như một lớp bọt khí nhỏ màu hồng phấn đang bay lượn trên không, chính mình cũng có một cảm giác bay bổng. Quý Phi Dương đi đến trước mặt cô, cầm trà chanh trong tay đưa cho cô, “Hôm nay mời em uống thứ này trước, đến thứ hai sẽ mời em ăn một bữa tiệc lớn.”
Cố Hạ nhận lấy đồ uống, đôi mắt cong cong thành ánh trăng non, “Vậy thì em không khách sáo nữa.”
“Trên đường về nhà cẩn thận một chút.” Quý Phi Dương nhắc nhở cô rồi sau đó nói lời từ biệt cô, “Anh có việc, đi trước nhé.”
Quý Phi Dương thật sự là có việc, lúc rời đi là chạy chầm chậm về phía tòa nhà thương mại, hẳn là xe của anh ở đó, Cố Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, màn đêm vào sâu dần dần trở nên náo nhiệt, có tốp năm tốp ba, cũng có những chiếc bóng cô đơn, bóng dáng của Quý Phi Dương rất nhanh bị những người khác che khuất, rốt cuộc không còn nhìn thấy nữa.
Cố Hạ buồn bực vì lúc nãy bị cướp cũng tan thành mây khói, hương vị nước trái cây ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng, rồi chảy thẳng đến trái tim, cô cầm ly nước chầm chạy đi về phía nhà hàng ở góc đường, khóe miệng kìm không được nhẹ nhàng cong lên. Chiếc xe hơi vừa rồi đậu ven đường chạy đến bên cô, sau cửa sổ xe là gương mặt của Triển Thiểu Huy, hàng mi kiêu căng nhướng lên cao.
Cố Hạ hơi nghiêng người, nhìn anh cười nói: “Triển thiếu, sao vẫn chưa trở về vậy?”
Triển Thiểu Huy không trả lời vấn đề của cô, hỏi ngược lại: “Thế nào, lúc nãy đuổi theo tên cướp khắp một con phố, thiếu chút nữa đã mất mạng, chỉ một ly nước đã đổi được rồi?”
Anh liếc mắt nhìn nhìn Cố Hạ, ánh mắt dò xét như đang nhìn một con khỉ đang mặc đồ nhảy múa.
Cố Hạ thu vẻ mặt vui vẻ lại, “Tình huống vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn.”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy đảo hai vòng trên mặt cô, từ trước đến nay anh chưa bao giờ gặp cô gài nào thất bại như Cố Hạ, bận bịu nửa ngày lại chẳng được gì, lại còn đắc chí. Trên đường người qua kẻ lại, người qua đường thỉnh thoảng liếc nhìn một cái, vị trí thì đã quá rõ ràng, Triển Thiểu Huy nói: “Lên xe đi.”
Anh chỉ nói mấy chữ đơn giản như vậy, cũng thuận tay mở cửa xe bên cạnh, dịch người vào bên trong.
Cố Hạ không ngại ngùng với anh, sau khi bước vào xe thì cô ngồi xuống bên cạnh anh, người trợ lí Khâu Hàn kia đã không còn trên xe, Triển Thiểu Huy nghiêng mặt liếc nhìn cô: “Quý Phi Dương có biết cô bị cướp không?”
Vẻ mặt Cố Hạ bất ngời nhìn sang Triển Thiểu Huy, “Ngài biết anh ấy?”
“Người hơi có chút tiếng tăm ở thành phố C tôi đều biết.” Triển Thiểu Huy nhíu mày, “Tôi không quen cậu ta, chỉ đơn giản nói với cậu ta chuyện đêm nay cô thiếu chút nữa đã mất mạng, người ngoài nói vào mới có tác dụng làm rung động mạnh, nói không chừng cậu ta sẽ cảm động mà chủ động hẹn hò với cô đấy.”
“Thôi…hay là bỏ đi.” Cố Hạ lắp ba lắp bắp, vừa hy vọng anh nói lại vừa lại thấy quá cố ý, “Chuyện cũng đã qua rồi, cũng không mất thứ gì, tôi cũng không bị sao cả.”
“Bình thường thoạt nhìn rất thông minh hoạt bát, gặp phải chuyện đàn ông lại đần như vậy.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy vẫn nhàn nhạt cười nhạo như cũ, bên cạnh anh cũng không phải là khôn