The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.

g có đàn bà quấn lấy, đều nghĩ tất cả biện pháp bịa đặt chuyện này chuyện kia, không biết nên nói Cố Hạ quá đơn thuần hay là quá ngốc đây.
Cố Hạ dùng giọng điệu tôi van anh nói: “Triển thiếu, công việc nếu tôi làm không tốt, ngài có thể nói tôi; về chuyện riêng tư của tôi thì hãy để tôi tự mình xử lí. Nếu như tôi muốn nói cho anh ấy biết thì tôi sẽ tự nói.”
Nếu ba năm trước Triển Thiểu Huy và Cố Hạ không có duyên gặp một lần thì dù có thế nào cũng sẽ không để ý đến một cô gái như vậy. Chỉ là, gặp nhau nhiều lần sẽ để lại một chút ấn tượng, có đôi khi cô cũng thông minh lanh lợi, có đôi khi đầu óc lại như không có não, khó trách lần trước ở nhà hàng Phỉ Kí lão Ngũ lại muốn đứng ở cửa sổ xem, tiết mục như vậy còn đặc sắc hơn so với phim truyền hình trên TV, chỉ là có đôi khi, anh cũng có một chút bất đắc dĩ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giống như lời lão Ngũ nói, thật là muốn trừ tiền thưởng của cô gái này. Anh nhớ tới phong thư tình đêm đó đã nhặt được, hỏi: “Không phải là từ khi bắt đầu học đại học cô đã viết thư tình cho cậu ta mà cho đến giờ vẫn không theo đuổi được chứ?”
“Làm sao ngài biết?” Cố Hạ kinh ngạc nhìn anh, thấy thế nào thì Triển Thiểu Huy cũng không phải người nhiều chuyện, lời vừa nói ra khỏi miệng cô lại có cảm giác mình đã lỡ lời, “Chuyện riêng tư không cần phải báo cáo với ông chủ đâu nhỉ!”
Triển Thiểu Huy ngược lại nở nụ cười, “Cố Hạ, cô là người phụ nữ thất bại nhất mà tôi từng gặp, hôm nay cái mạng nhỏ này thiếu chút nữa đã không còn, kết quả người kia chỉ nói với cô một câu cảm ơn.”
Giọng điệu của anh rất chậm rãi, không có ý cười nhạo, Cố Hạ lại không cảm thấy cuộc sống của mình thất bại, có lẽ trong lòng cô đã sớm biết Qúy Phi Dương sẽ không thích mình, cũng không hề có mục đích toan tính gì, hy vọng nhỏ, thất vọng cũng nằm trong dự liệu, cô cười cười với Triển Thiểu Huy, “Nếu như Triển thiếu chịu để cho tôi làm việc ở Khải Hoành thì tôi đây cảm thấy cuộc sống bây giờ của mình rất tốt rồi!”
“Cô đúng thật là lạc quan lại cố chấp.” Triển Thiểu Huy nói, “Theo đuổi đàn ông mà lại theo đuổi thành cái dạng này của cô, ngay cả ông chủ như tôi cũng cảm thấy không vừa mắt.”
Cố Hạ nhún vai, anh ta chế giễu lại còn ngại đông ngại tây, các đại gia thật là nhiều tật xấu. Cô tiếp tục cầm lấy ly nước đưa lên miệng uống, xe hơi dọc theo con đường chạy về phía trước, Cố Hạ hỏi: “Triển thiếu, chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Cô không đói bụng sao?” Triển Thiểu Huy ngạo nghễ liếc nhìn cô.






Tham gia cuộc vui
Đi ăn cơm cùng ông chủ của mình, Cố Hạ sợ không thể tiêu hóa nổi, tìm đại một cái cớ từ chối: “Triển thiếu, đêm nay có mấy người bạn tới nhà tôi, tôi phải về nhà nấu cơm mời bọn họ.”
Triển Thiểu Huy một câu đã vạch trần lời nói dối của cô, “Phải về nhà nấu cơm mà còn thang lang trên đường? Còn có đôi mắt trông cực kì mong đợi Quý Phi Dương mời cô đi ăn cơm?”
“Nào có chứ?” Cố Hạ cao giọng phản bác, cô mang theo đôi mắt trông mong lúc nào.
Triển Thiểu Huy khinh thường không muốn tranh luận với cô, chầm chậm nói: “Cô hẳn là biết siêu thị Thiên Thiên Hồng.”
Triển Thiểu Huy ngồi nhắm mắt dưỡng thần, A Đông nhìn mặt mà nói chuyện, qua kính chiếu hậu nhìn thấy ông chủ của mình vừa nhắm mắt lại nên tắt đèn xe đi. Cố Hạ ngẫu nhiên quay đầu lại, trong ánh sáng mờ nhạt, một bên mặt của Triển Thiểu Huy vô cùng hoàn mĩ, ánh sáng nhàn nhạt soi trên khuôn mặt, vừa có ngoại hình lại có gia sản, người như vậy không biết đã hấp dẫn được bao nhiêu tâm hồn của những tiểu thư khuê các, không biết người như thế nào mới có thể thu phục được người như Triển Thiểu Huy.
Xe hơi tiến vào một khoảng sân rộng, trước mặt có một tòa nhà hai tầng, ánh sáng nhu hòa tràn vào ô cửa sổ. Xe vừa dừng lại Triển Thiểu Huy đã mở mắt ra, A Đông lập tức xuống xe mở cửa cho anh. Triển Thiểu Huy ra khỏi xe bước nhanh về phía trước, cũng không để ý đến Cố Hạ, đi đến bậc thang nhìn thấy Cố Hạ còn đứng bên cạnh xe, ném cho cô một cái liếc mắt, Cô Hạ vội vàng chầm chậm chạy theo.
Cố Hạ đi vào, chỗ uốn khúc ở đại sảnh là hòn non bộ, trang nhã xa hoa, cô đi theo Triển Thiểu Huy lên lầu hai vào một gian phòng, gian phòng rất lớn, nội thất trang trí rất có phong cách, bên trong đã có hai người. Trịnh Giang Hà ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ cầm một cái bánh xốp ăn say sưa