Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2808 lượt.

m tay, tuyệt đối không thể để cho Quý sư huynh mất mặt, đương nhiên, càng không thể để cho mình mất mặt.
Nếu đã như thế thì Cố Hạ thể trong vòng nửa tháng phải giảm được vài cân, tối thiểu thì nhìn cô cũng phải cân xứng, thoáng cái đến giờ tan ca, Cố Hạ mang theo ý chí chiến đấu sôi sục đến nơi tập thể hình.
Giảm béo nha, không có gì hơn được ăn uống điều độ và gia tăng vận động, vì muốn nhanh gầy xuống, Cố Hạ giảm hơn phân nửa điểm tâm sáng và cơm trưa, hơn bốn giờ chiều ở văn phòng ăn hai miếng bánh quy, cơm tối cũng giảm bớt, sau khi vận động lại ăn tối, nói đùa sao, vậy thì còn vận động làm gì?
Nói không đói bụng là giả, buổi tối ở hội quán nhìn thấy những món ăn vặt thì thèm vô cùng, Cố Hạ chỉ có thể hạ quyết tâm quay mặt đi, chạy vào phòng vũ đạo luyện tập thể thao, ngoại trừ uống một ít nước lọc, những thứ khác muốn đi vào bụng Cố Hạ thì còn phải xem xét lại một chút.
Một tuần sau, Cố Hạ đã gầy đi được bốn cân (2 kg), lúc lên lầu đưa tài liệu cho tổng giám đốc lại đụng phải tổng giám đốc, Trâu Nhuận Thành vừa nhìn thấy Cố Hạ đã phát hiện ngay sự thay đổi, nói: “Cố Hạ, hình như cô gầy đi, xem ra rất có hiệu quả nhỉ!”
Người giảm béo thích nhất nghe được câu này, Cố Hạ vui mừng nhướng mày lên, “Tổng giám đốc Trâu, mỗi ngày tôi đều luyện tập mà! Ngài cũng nhìn ra tôi gầy đi sao?”
Trâu Nhuận Thành đánh giá qua cô một lượt, bình luận, “Cằm đã thon hơn.”
Cố Hạ càng có ý chí chiến đấu, giữa trưa mua một túi bỏng ngô, để lại mười hạt, những thứ khác quyết tâm chia cho đồng nghiệp, nói ngô năng lượng thấp nên cơm tối ăn những thứ này.
Ngày hôm sau lúc cô tập trên máy chạy bộ, lại gặp được Triển Thiểu Huy ở hội quán, Cố Hạ vừa chạy bộ vừa quay đầu lại vô cùng đắc ý nhìn anh, ý là “Nhìn xem, tôi thật sự đang luyện tập!”
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh, rảnh rỗi nói: “Lão Ngũ nói cô gầy đi, tôi còn không tin, còn tưởng rằng cô lại tới đây tiếp tục nghịch máy tính.”
Cố Hạ chỉnh tốc độ máy chạy bộ chậm lại nhưng vẫn không ngừng hẳn, vừa chạy vừa nói với anh: “Tôi muốn giảm cân, đỡ phải bị ông chủ như ngài chê cười.”
Triển Thiểu Huy nghi ngờ nói: “Sao đột nhiên lại giác ngộ ra vậy?”
Cố Hạ nghiêng đầu nhìn anh cười, giọng nói sung sướng, “Triển thiếu, Quý sư huynh mời tôi đến tham sự buổi tiệc của anh ấy đấy.”
Triển Thiểu Huy ngẩn người, thản nhiên nói: “Lần trước tôi đã nói với cô rồi, tôi sẽ mang cô tới mà!”
“Sao mà giống nhau được?” Bờ môi của Cố Hạ cong thành một nụ cười nhẹ, “Đây chính là Quý sư huynh tự mình mời tôi, cho thấy anh ấy nhớ đến tôi, cho nên tôi muốn luyện tập cho dáng người đẹp một chút. Ngài xem đi, tôi thật sự đã gầy đi rồi đấy?”
Triển Thiểu Huy híp híp mắt, “Không nhìn ra.”
Cố Hạ khinh bỉ trong lòng, mắt anh bị sao vậy, cô quay đầu đi, nhìn về phía trước tiếp tục chạy bộ. Triển Thiểu Huy ngoắc tay, hỏi huấn luyện viên dẫn bên cạnh, “Cố ấy giảm bao nhiêu cân?”
Mỗi vị huấn luận viên đều có hồ sơ sức khỏe, số liệu về thể trọng sẽ được ghi chép kĩ lưỡng, huấn luận viên quay người nhìn vào hồ sơ nói: “Khoảng mười ngày giảm năm cân. Theo góc độ sức khỏe mà nói thì không thể tán thành cách giảm béo nhanh chóng như vậy, gây hại quá lớn cho sức khỏe, trừ khi sắp tới có chuyện rất quan trọng.”
Triển Thiểu Huy cầm lấy hồ sơ của cô nhìn một cái, dạo này mỗi buổi tối Cố Hạ đều đến đây luyện từ hai đến ba tiếng, lượng vận động này xác thực không hề nhỏ. Anh nhướng mày nhìn nhìn Cố Hạ, “Cô ăn tối chưa?”
“Ăn rồi.” Cố Hạ cũng không quay đầu lại.
Bây giờ mới hơn sáu giờ, Cố Hạ rõ ràng tan ca là tới đây, còn có thể ăn tối rồi sao? Máy chạy bộ truyền đến tiếng đạp đạp, Triển Thiểu Huy cảm thấy cô quả thật đã làm khổ mình, mở miệng hỏi: “Chỉ vì một người đàn ông, đáng giá sao?”
“Còn phải xem là vì ai nữa, nếu như là vì Quý sư huynh thì nhất định là đáng giá.” Cố Hạ đáp, thật ra cô không chỉ vì Quý Phi Dương mà càng là vì mình.
Cố Hạ mặc bộ đồ thể theo màu tím sậm, lộ ra cánh tay trắng nõn, cô thật sự gầy đi, tuy không nhiều lắm nhưng Triển Thiểu Huy có thể nhìn ra được. Môi Triển Thiểu Huy mím lại thành một đường, đôi mắt đen càng thêm trầm thêm sâu, theo góc độ của anh thì chỉ thấy một bên mặt của Cố Hạ, mái tóc cột đuôi ngựa cao cao theo những bước chạy mà rung rinh, chóp mũi thanh tú vương vài giọt mồ hôi, ngọn đèn chiếu vào những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, pha