Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
̃ khoác tay đàn ông tiến vào, đèn thủy tinh trên trần nhà phát ra ánh sáng nhu hòa, chiếu rọi vào đại sảnh càng làm nổi bật vẻ xinh đẹp động lòng người, có dịu dàng hiền thục, có quý phái hơn người, có…Mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều vô cùng phong tình. Bọn họ đều là những người có kinh nghiệm tham dự tiệc tùng, bất kể là người quen hay là người mới gặp mặt lần đầu đều tỏ ra thân thiện. Nhìn những khuôn mặt tinh sảo xinh đẹp không ngừng đảo qua trước mắt, Cố Hạ bắt đầu hoài nghi chính mình đã tự dấn thân vào đấu trường của những mĩ nữ, vậy mà buổi chiều còn có một chút vui sướng, đây mới thật sự là khác nhau một trời một vực.
Đối với Cố Hạ mà nói thì đây là một hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm, cô không biết những người nơi này, cũng không giỏi bắt chuyện cùng người xa lạ, chân tay có vẻ luống cuống, dứt khoát tìm một ngõ ngách nào đó ngồi xuống, đây là một bữa tiệc đứng, gắp vài miếng điểm tâm, đặt trên bàn từ từ ăn. Về sau cô nhìn thấy Triệu Cổ trong đám người, gọi anh ta hai tiếng, Triệu Cổ đang bận nói chuyện với hai cô nàng xinh đẹp nên không nghe thấy cô gọi, Cố Hạ lại không muốn quấy rầy.
Tất cả quần áo chỉnh tề lộng lẫy tập trung ở đại sảnh, Quý Phi Dương bị không ít người vây quanh, không thể đến nói chuyện với Cố Hạ được, cô không khỏi thấy chán nản, bưng một ly nước trái cây nhìn mọi người đi tới đi lui, cô không nhìn thấy bóng dáng của Triển Thiểu Huy, không biết rốt cuộc người này có tới không.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu, người dẫn chương trình bảo mọi người yên lặng, đang định mới Quý Phi Dương lên đọc diễn văn thì không ngờ đằng sau đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa, hai cánh cửa chính mở ngược chiều nhau, mấy người đàn ông ngẩng đầu bước vào, người đàn ông chính giữa mày kiếm mắt sáng, tuấn lãng hơn người, hai hàng lông mày tản ra khí chất tinh anh bốn phía, Cố Hạ nhìn thấy rõ ràng, kiêu ngạo đến muộn như vậy đúng là Triển Thiểu Huy và Trâu Nhuận Thành, đằng sau có vài vệ sĩ đi theo.
Vệ sĩ đứng ẩn sau chỗ tối bên cánh cửa, hai người từng bước đi về chính giữa bữa tiệc, Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng vuốt cằm nhìn Quý Phi Dương, nói: “Thật ngại quá, đã đến muộn.”
Trên mặt anh mang theo một nụ cười nhàn nhạt, hoàn toàn không có thành ý nhận lỗi, như là hiên ngang đến muộn, ngược lại người nhà họ Quý lại khách sáo nói: “Triển thiếu cùng tổng giám đốc Trâu chịu đến đây, thật may mắn, may mắn!”
Nói chuyện vài câu, ba của Quý Phi Dương đứng ở giữa đài nói vài câu, sau đó đẩy con của mình lên trước sân khấu, ánh mắt Cố Hạ chỉ dán trên người Quý Phi Dương, cảm thấy từng động tác của anh đều hấp dẫn vô cùng, về phần nói cái gì thì hoàn toàn không nghe rõ.
Tốp năm tốp ba, ăn uống linh đình, sau khi Quý Phi Dương đọc diễn văn xong, rất nhanh đã bị những cô gái xinh đẹp vây quanh, Cố Hạ khẽ thở dài, đã quên gần đây đang giảm béo, cầm chén gắp không ít đồ ăn ngon. Thỉnh thoảng cô nhướng mắt nhìn vào chính giữa đám người kia, Triển Thiểu Huy cũng bị không ít người vây quanh, cả trai lẫn gái đều có.
Một lát sau tiếng âm nhạc vang lên, nhân vật chính Quý Phi Dương mời một cô gái quốc sắc thiên hương nhất vào sàn nhảy, nam điển trai nữ xinh đẹp, quả nhiên là do ông trời tác hợp, Cố Hạ nhìn bọn họ xoay tròn trong sàn nhảy, tà váy của cô gái kia nhẹ nhàng bay lên, giống như một cánh hoa sen, mờ ảo lãng mạn, Cố Hạ nhịn không được phải chậc chậc tán thưởng, rồi sau đó lại khẽ thở dài.
Cô một mình núp ở trong bóng tối, vị trí này thật sự quá khuất, bàn này cũng chỉ có mình Cố Hạ ngồi, trước mặt là những món ngon. Cô nhìn thấy rất nhiều những người đàn ông nhã nhặn hành lễ với những cô gái, mời họ ra khiêu vũ, trong lòng không tránh khỏi cảm giác cô đơn, cảm giác bị người khác lãng quên thật không dễ chịu chút nào. Cố Hạ đưa miếng tôm viên lên bỏ vào miệng, không ngại có người đang ngồi xuống bên cạnh, mang theo một chút vui vẻ hài hước: “Không phải đang giảm béo sao?”
Cố Hạ nhìn nhìn Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh, bỏ tôm viên vào miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống, nói: “Không ăn no thì làm sao có sức mà giảm béo?”
Khóe môi Triển Thiểu Huy cong lên thành một nụ cười, “Đang ganh tị?”
Ánh mắt Cố Hạ vẫn vô ý nhìn nghiêng qua những đôi nam nữ chói mắt trong sàn, nói là ganh tị thì cũng không phải nha, xem như đang thất vọng đi, trong một đám những cô gái thiên kiều bá mị, Quý Phi Dương làm sao có thể để ý tới cô chứ? Cũng không biết đêm nay đây là lần thở dài thư