Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2996 lượt.

một dãy núi, chỗ đó chẳng những có suối nước nóng mà còn có rừng trúc, thôn trang dưới chân núi cùng rừng bạch quả trải dài khoảng 10 dặm có phong cảnh rất đặc biêt, màu này vừa khéo lá cây bạch quả đang rụng, toàn cảnh là một màu vàng pha đỏ như cánh bướm, nghe tiếng lá rụng, vừa chiêu đãi thị giác lại hưởng thụ bằng cả thính giác, trước mắt đúng là thời cơ tốt để du lịch, Cố Hạ đã muốn đi chơi từ lâu, gật đầu nói: “Tôi đi, tôi đi.”
Dáng vẻ hưng phấn của cô khiến cho giọng nói của Triển Thiểu Huy trầm xuống, “Tự mình nắm lấy cơ hội.”
Nông thôn, suối nước nóng, là nơi tốt nhất cho những chuyện mập mờ, ánh mắt của Trâu Nhuận Thành toát ra vẻ vui sướng, chỗ đó có thể đại ca sẽ không chịu đi, không nghĩ tới đại ca lại nói ra. Nâng đỡ một người trước kia không phải là bọn họ chưa từng làm, thực hiện nguyện vọng của những người kia, sau đó lại lạnh lùng nhìn bọn họ tiếp tục giãy giụa, nhìn người khác từng bước bò lên đỉnh mây xanh, lại rơi xuống từ đám mây đó, chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển mà thôi; đối với Cố Hạ thì đó chính là ném đi một cỗ xe bí đỏ, thực hiện mộng tưởng của cô bé lọ lem tham gia vũ hội, lại nhìn giấc mộng của cô bị hủy diệt lúc 12h – thân phận của Quý Phi Dương như vậy, tất nhiên không thể nào lấy một cô gái không có gốc gác, lúc đó mới chính là cao trào của trò chơi. Trâu Nhuận Thành cũng không có ý gì xấu, cuối cùng Cố Hạ có thể bắt được một chút gì đó đối với cô mà nói chính là tiền tài xán lạn, phụ nữ có ai mà không yêu tiền tài? Nói không chừng cô còn cảm động rơi nước mắt đối với bọn họ, một trò hay giúp mọi người giải trí như vậy, Trâu Nhuận Thành làm sao có thể bỏ qua, vội vàng nói: “Đến lúc đó em cũng muốn đi.”






Bái Phật
Lạc Vân Sơn cách thành phố C không xa lắm, đi ô tô trên đường cao tốc khoảng hơn một tiếng là tới, Triển Thiểu Huy là ông chủ, anh phải qua đó sớm hơn để kiểm tra tình hình, buổi chiều hôm trước đã đi, nói với Cố Hạ tan ca sớm hai tiếng, thuận đường đưa cô đến đó luôn. Tối nay Trâu Nhuận Thành còn có việc phải xử lí, không thể đi cùng bọn họ, ngày hôm sau sẽ tự lái ô tô đến.
Lần này Triển Thiểu Huy đổi một chiếc xe việt dã, Cố Hạ thật phục nhà tư bản nhiều tiền, xe cũng đổi liên tục, không thay đổi chỉ có lái xe A Đông luôn nói rất ít. Cố Hạ và Triển Thiểu Huy không có nhiều chủ đề chung, sau khi xe đi vào đường cao tốc, ánh mắt của cô đã bị đồng ruộng bên ngoài hấp dẫn, 40 phút sau thì lại nhìn thấy những dãy núi trập trùng trải dài vô tận, rừng núi xanh ngắt một màu, có khi có thể nhìn thấy một mảng hoa đỏ rực rất đẹp, chẳng qua là vì nguyên nhân thời tiết nên đinh núi bị mây mù bao phủ, sương mù mờ mịt, tầm mắt không thể phóng ra xa.
“Ngày mai Quý Phi Dương sẽ đến, tham dự bữa tiệc tối xong sẽ ở lại qua đêm.” Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh cô mở miệng nói, “Tôi sẽ sắp xếp cho phòng của cô và phòng cậu ta cách vách nhau.”
Cố Hạ cảm thấy rất khó xử, “Triển thiếu, không cần như vậy đâu.”
Triển Thiểu Huy dừng lại chờ cô một chút, nhưng mà tốc độ của anh và Cố Hạ chênh lệch quá lớn, chỉ trong chốc lại đã cách nhau thật xa, đi một lát lại phải dừng lại chờ, cười nhạo một câu, “Phụ nữ thật là phiền toái.”
Cố Hạ đã tập thành thói quen bị anh cười nhạo, cố gắng chạy theo đuổi kịp anh, miếu thờ trên đỉnh núi, vốn lúc vừa xuống xe cô còn thấy lạnh, giờ thì đã mệt trán đẫm mồ hôi, thật sự rất mệt tựa vào gốc cây thở hổn hển, nhìn Triển Thiểu Huy đi thật nhanh ở phía trước đã kéo khoảng cách ra thêm vài chục mét, nhỏ giọng nén giận: “Bước chân lớn như vậy, đi lại nhanh, làm sao mà đuổi kịp.”
Cô chuẩn bị nghỉ ngơi vài phút gọi Triển Thiểu Huy chờ cô một chút, cũng không để ý tảng đá bên cạnh có sạch hay không, đặt mông ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, rừng cây cạnh đó truyền đến tiếng chuyển động, Cố Hạ tranh thủ thời gian nhìn sang bên kia, chỉ thấy đầu một con vật răng nanh mỏ nhọn đang nhìn cô chằm chằm, toàn thân là bộ lông cứng thưa thớt, đúng là đầu con lợn rừng.
Lông cổ của con lợn rừng kia chuẩn bị dựng lên, trong miệng phun ra làn khí nặng nề, cảnh giác nhìn người trước mặt. Cố Hạ thoáng cái lạnh cả người, toàn thân cứng ngắc, khóe miệng lại giật giật, muốn quay đầu lại tìm Triển Thiểu Huy lại vừa muốn nhìn chằm chằm vào con lợn rừng để đề phòng nó tập kích mình, miệng p