Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2991 lượt.
như thế còn chưa tới.”
Triển Thiểu Huy dừng lại, nhìn nhìn phương hướng, “Vừa rồi cô chạy loạn xạ, tôi cũng đang tìm đường đây.”
Cố Hạ tỏ vẻ vô cùng thê thảm, “Anh đang nói chúng ta đi lâu như vậy mà vẫn chưa tìm được đường sao?”
Triển Thiểu Huy thản nhiên như mây trôi gió thoảng nói: “Tôi đang tìm.”
“Tìm?” Cố Hạ trợn tròn mắt, “Anh đang lãng phí sức lực ở đây đó có biết không? Tìm không thấy mà cũng không nói sớm, tôi đã mệt chết rồi đây.”
Cố Hạ dừng lại ngồi xuống bên cạnh tảng đá, xem đi, cô biết ngay là ông trời không muốn để bọn họ cùng đi đến miếu thờ mà, vậy mà còn cứng đầu, vừa rồi không nên tiếp tục tìm miếu thờ, cô ngẩng đầu hỏi: “Mất giờ rồi?”
Triển Thiểu Huy nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Hơn năm giờ.”
Trời thu vốn tối rất nhanh, hôm nay trời lại âm u, Cố Hạ nhìn sắc trời: “Chúng ta về đi, không bái Phật nữa.”
Tìm đường
Triển Thiểu Huy cũng nghĩ sắc trời đã tối nên không tiếp tục đi về phía trước nữa, ngược lại đi xuống núi, hôm nay trời tối nhanh hơn bình thường, trong rừng lại u ám, đến khi lần thứ ba nhìn thấy một gốc cây cổ thụ, Cố Hạ mới dừng lại hỏi, “Triển thiếu, không phải chúng ta lạc đường rồi chứ?”
Mặc dù rất không muốn thừa nhận nhưng Triển Thiểu Huy cũng không thể không nói thật sự đã gặp chuyện không may, “Hình như là thế.”
Cố Hạ ngửa mặt không nói gì, nhiệt độ trên núi thấp hơn một chút so với trong thôn, lúc nãy lo chạy nên không nhận ra, mồ hôi khô rồi lại thấy lạnh, trong rừng gió nổi lên làm cho cô run rẩy, đột nhiên cảm giác có nước tích tích rơi xuống chóp mũi, ngay sau đó lại thêm giọt thứ hai, cô xúc động muốn khóc – đi bái Phật cùng Triển Thiểu Huy tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt, quả nhiên là bị trời phạt!
Bầu trời tí tách rơi xuống một cơn mưa, Triển Thiểu Huy cũng thấy tình hình không ổn, lục tìm trên người điện thoại gọi cho A Đông, sau đó mới phát hiện ra một sự thật – vừa rồi lúc đuổi theo Cố Hạ điện thoại đã rớt mất. Nhưng mà anh nhanh chóng che đậy đi động tác của mình, từ trong túi áo lấy ra một bao thuốc lá, mở nắp hộp thuốc lá ra rồi lại cất về, cố gắng không để cho Cố Hạ nhìn ra manh mối, nói: “Chúng ta đi nhanh một chút đi.”
Anh chạy đến bên cạnh sờ soạng một hòn đá, đập vào cái khóa, đập được vài cái thỉ khóa vỡ ra, vội vàng kéo Cố Hạ vào nhà, đóng cửa lại.
Tóc Cố Hạ ẩm ướt thành một đám, Triển Thiểu Huy cũng hắt hơi vài cái, lấy tay che lại rồi bật lửa lên, nương theo ánh sáng nhàn nhạt chói lọi dò xét xung quanh, phòng rất đơn sơ, vách được dùng gỗ cùng bụi bùn xây thành, chỉ có một chiếc giường nhỏ chiếm phần lớn không gian, trên giường ngoại trừ ván giường thì không có gì cả. Bên cạnh có một cái tủ gỗ cũ nát cùng cái bàn nhỏ, trừ thứ đó ra thì không có vật nào khác, trong này không có nhiều bụi, chắc hẳn là thường xuyên có người tới, thoạt nhìn hẳn là nơi nghỉ chân của những người bảo vệ khi rừng.
Cố Hạ run rẩy vươn tay mở ngăn tủ ra, cô biết rõ lục lọi đồ của người khác là không đúng nhưng mà đây là tình huống đặc biệt, một ông chủ lớn như Triển Thiểu Huy nhất định vẫn còn giữ thể diện, cô lấy một cây nến từ trong ngăn tủ ra, vội vàng đưa cho Triển Thiểu Huy: “Đốt đi.”
Ngọn nến sáng lên, Cố Hạ thở dài, lắc lắc mái tóc ẩm ướt, lại cởi chiếc áo khoác ướt sũng ra, cũng may áo chỉ bị ướt một nửa, cô giũ giũ nước áo khoác ra, xoa xoa mặt, giọng nói run run: “Anh cởi quần áo ướt ra đi, bằng không bị cảm sốt sẽ rất phiền toái, lau khô tóc nữa.”
Triển Thiểu Huy cởi áo vest của anh ra ném sang bên cạnh, kéo ghế qua ngồi xuống, Cố Hạ lại ngồi lên ván giường vừa lạnh vừa cứng, cơn mưa bên ngoài rơi xuống lá cây phát ra âm thanh rào rào, nghe rơi càng lớn, vài chiếc la bay vào theo khe hở của bức tường, ánh nến chập chờn, bụng Cố Hạ cũng đã đói, người càng run hơn, chỉ cảm thấy lạnh, cô không thể hời hợt như Triển Thiểu Huy, vội vàng đi đến ngăn tủ.
Triển Thiểu Huy nhìn thấy Cố Hạ từ trong tủ lấy ra một tấm thảm trải lên giường, lại rút những sợi bông ra, tìm kiếm một chiếc túi chữ nhật, anh ngồi bên cạnh hỏi: “Cô định làm gì?”
“Ai mà biết được người của anh khi nào thì tìm đến đây chứ?” Cố Hạ ngồi bên giường vội vàng nhét sợi bông vào chiếc túi hình chữ nhật, tay đã cứng ngắc: “Tôi lạnh, thật sự quá lạnh, tôi không muốn bị đông lạnh mà phát sốt.”
Ngón tay của cô la