Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2995 lượt.
hát ra tiếng gọi: “Triển…Triển thiếu…”
Giọng của cô không lớn, sợ lớn tiếng gọi sẽ khiến cho con lợn rừng tập kích, tay cẩn thận vươn tới hòn đá bên cạnh, nắm chặt hòn đá trong tay, “Mày…Mày đừng tới đây…”
Con lợn rừng tới gần hai bước, ánh mắt sắc bén, Cố Hạ bị dọa đến run rẩy, cầm hòn đá trong tay đập tới nhưng không đập trúng, lợn từng đột nhiên xông về phía cô. Cố Hạ bỏ chạy, miệng còn gào to: “A…….”
Đằng sau con lợn rừng vẫn đuổi theo không bỏ, tốc độ ngày càng nhanh, đầu óc Cố Hạ trống rỗng, chẳng quan tâm đến phương hướng, chạy loạn xạ trong rừng, cô không quay đầu lại cũng có thể cảm giác được con lợn rừng đang ở sau lưng, hơi thở nóng ướt phun vào sau chân cô, Cố Hạ rất sợ, chỉ biết chạy thật nhanh, ngay cả gọi người cứu cũng không còn sức, trong lòng chỉ thầm gọi: “Triển Thiểu Huy, anh mau đến đây cứu tôi!”
Cô bộc phát ra tốc độ kinh người, dùng khí lực toàn thân chạy như điên, Triển Thiểu Huy nghe thấy tiếng của cô thì vội vàng trở lại, Cố Hạ đã chạy rất xa sang một hướng khác, con lợn rừng vẫn đuổi theo phía sau cô, anh tranh thủ thời gian chạy về phía bên kia.
Lá cây soát qua người, bên tai là tiếng gió vù vù, không biết đã chạy bao xa, Cố Hạ không dám dừng lại, lợn rừng nhất định sẽ cắn cô. Đằng sau Triển Thiểu Huy đuổi theo thật lâu mới kịp, lớn tiếng quát lên, lợn rừng thấy có thêm một người nên tháo chạy theo hướng khác, chỉ trong chốc lát đã biến mất dạng. Cố Hạ vẫn đang chạy về phía trước, Triển Thiểu Huy vừa đuổi theo cô vừa hô to: “Dừng lại, đừng chạy!”
Cố Hạ quay đầu lại thấy con lợn rừng không còn đuổi theo mới dừng lại, khuôn mặt đỏ bừng bừng, không ngừng thở, Triển Thiểu Huy đuổi kịp, răn dạy cô: “Không có việc gì làm hay sao mà trêu chọc tới con lợn rừng! Cô cho rằng cô chạy nhanh lắm hả!”
Cố Hạ vừa nghe thấy lời anh nói thì tức giận, vừa thở vừa rống lên với anh: “Tôi trêu chọc một con lợn làm gì…còn…còn không phải là do anh đi quá nhanh hay sao…anh…sao không nói sớm ở đây có thú dữ, còn bái thần cái nỗi gì…”
Rống xong nên nhịp thở càng không đều, cô khom người chống hai tay lên đầu gối dồn dập thở dốc, trong lòng chửi thầm mình đúng là não ngập nước mới cùng anh ta đi bái Phật, nhìn xem, ngay cả ông trời cũng không vừa mắt, mới đi một chút đã gặp phải lợn rừng.
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh xụ mặt xuống, “Chỉ có một con lợn rừng, cài gì mà thú dữ!”
“Không tính là thứ dữ vậy tính là con vật cưng à?” Lúc này Cố Hạ không cảm kích Triển Thiểu Huy chút nào, con lợn rừng mặt xanh nanh vàng, hùng hổ, thân hình lại lớn như vậy, cô chỉ mới nhìn thấy trên TV, giờ gặp phải sao có thể không sợ chứ? Tên đàn ông này chỉ biết nói mát.
Cố Hạ mệt mỏi đứng không vững, chẳng quan tâm trên mặt đất là cỏ hay lá cây, trực tiếp ngồi bệt trên mặt đất, cũng chẳng thèm liếc nhìn Triển Thiểu Huy một cái, sau khi chạy nhanh đột nhiên ngồi xuống nên lục phủ ngũ tạng cũng khó chịu, nhưng Cố Hạ cũng chẳng còn sức mà đứng lên.
Hai người đều không nói gì, Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh mặt hướng lên trời, nghỉ ngơi khoảng hơn 10 phút, anh nói: “Đứng lên đi, phải đi rồi!”
Cố Hạ lại mè nheo thêm một lát mới đứng dậy, lo lắng hỏi: “Trong này rất nhiều lợn rừng sao? Hay là còn có thú dữ nào khác không?”
“Lạc Vân Sơn có món ăn đặc trưng chính là thịt lợn rừng, nhưng mà đại đa số đều là do người dân nuôi, lợn rừng chân chính giá rất đắt, trên cơ bản đều đã bị người dân bản xứ săn hết rồi.” Triển Thiểu Huy liếc nhìn cô một cái, “Vừa rồi cô gặp phải cũng có thể là lợn từ nông trại chạy đến, về phần những thú dữ khác thì cô cảm thấy giờ nó còn có may mắn tồn tại ở đây nữa sao?”
Triển Thiểu Huy nói xong thì bắt đầu cất bước đi về phía trước, Cố Hạ cảm thấy vừa nãy anh nói cũng đúng, vội vàng đuổi theo. Mới vừa rồi chạy loạn xạ đến gần hai dặm, cô cũng không nhận ra phương hướng, hiện tại lại không còn sức, bước chân nặng nề, nghĩ thầm người đàn ông này nếu lại đi nhanh như vậy, tuyệt đối sẽ không theo kịp. Nhưng mà Triển Thiểu Huy lại đi chậm lại, không ngừng quay đầu nhìn lại, khoảng cách kéo dài ra vài bước sẽ chờ cô một lát.
Trong rừng nhiều con đường nhỏ giao nhau, hương thơm của cây tùng cùng mùi vị ẩm ướt phiêu tán trong không gian, hai người khi thì đi lên, khi thì đi xuống, khi thì quẹo trái, khi thì quẹo phải, hai chân Cố Hạ bủn rủn, trong rừng sắc trời ngày càng tối, cô hỏi: “Triển thiếu, miếu ở đâu vậy? Sao lại đi lâu