Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2946 lượt.
y nhất định Từ Lộ Lộ không có ở nhà, ngày lễ đối với những người độc thân xa xứ mà nói chính là ngày cô đơn nhất.
Nhưng mà đêm Giáng sinh cô chưa chắc đã cô đơn, lúc đi ngang qua rạp hát nhìn thấy trên tường dán một tấm poster lớn giới thiệu một chàng vương tử đàn dương cầm nổi tiếng thế giới, thì ra nghệ sĩ đàn dương cầm nổi tiếng toàn cầu này đang lưu diễn ở đây, vừa khéo đêm Giáng sinh sẽ tổ chức một buổi diễn tại thành phố C, Cố Hạ tuy không biết đánh đàn dương cầm nhưng rất thích nghe nghệ sĩ kia đàn, giai điệu, nhịp điệu du dương, chất phác mà trôi chảy, thích nhất là sau giữa trưa nghe tiếng đàn của anh ấy, bất tri bất giác bị dẫn vào một thế giới an bình hạnh phúc. Cơ hội hiếm khi có được, vé VIP giá rất đắt, nhưng mà vé thường thì Cố Hạ cũng có khả năng mua được nên cô lập tức lấy điện thoại ra gọi cho phòng bán vé.
Không ngờ bên kia lại nói vẽ đã bán hết sạch, bất kể là vé VIP hay vé thường, vừa bán ra thì đã hết sạch. Buổi diễn này cũng không tuyên truyền rầm rộ, căn bản không cần phải tuyên truyền quá nhiều cũng hoàn toàn có khả năng bán hết vé, cấp độ giành giật vé có thể so với mua vé xe lửa. Cố Hạ nhìn tấm poster lớn kia thở dài một tiếng, thật khó khăn anh ta mới đến Trung Quốc một chuyến nhưng lại không có cơ hội được nghe anh ta đàn.
Cố Hạ không khỏi bội phục người có tiền, đi khắp nơi cũng không thể tìm thấy ve vào cửa vậy mà Qúy Phi Dương lại có thể mua được, giọng điệu lại nhẹ nhàng như vậy, dường như không hề tốn chút sức nào. Buổi biểu diễn sẽ bắt đầu vào tám giờ tối, buổi sáng ngày 24 Cố Hạ vẫn tiếp tục làm việc, Quý Phi Dương gọi điện đến nói: “Cố Hạ, hay là tối nay cùng đi ăn cơm đi, ăn cơm xong rồi qua đó, vừa kịp lúc.”
Cố Hạ cười đến nở hoa, cầm điện thoại nói: “Vốn em đã làm phiền đến anh, lại còn bắt anh mời ăn cơm, thật sự em thấy rất ngại.”
“Đã thân như vậy mà còn khách sao nữa.” Quý Phi Dương cười nói, “Năm giờ rưỡi em tan ca phải không? Lúc đó anh sẽ chời em dưới cửa tòa nhà thương mại.”
“Được ạ, Quý sư huynh, chúng ta không gặp không về.” Cố Hạ cúp điện thoại, khẽ cười. Cô nhận điện thoại trong hành lang công ty, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Trâu Nhuận Thành cùng thư kí của anh ta chẳng biết từ lúc nào đã đi đến gần, hành lang rất yên tĩnh, lời cô nói vừa vặn rơi vào tai người khác. Trâu Nhuận Thành thấy Cố Hạ cười liếc mắt đưa tình nên cảm thấy có chút thú vị. Bên cạnh ngoại trừ thư kí của anh ta thì không còn ai khác, Trâu Nhuận Thành lại trêu ghẹo: “Ơ Cố Hạ, tối nay cô hẹn hò cùng Quý Phi Dương sao?”
“Không phải hẹn hò.” Cố Hạ không muốn khiến cho người khác hiểu lầm, giải thích: “Vừa vặn cùng đi xem biểu diễn, thuận tiện ăn một bữa cơm thôi.”
“Như thế mà còn không phải là hẹn hò à? Cô nhìn cô xem, mặt đỏ rần, còn che giấu cái gì nữa?” Trâu Nhuận Thành lại trêu ghẹo, ánh mắt tràn ngập nụ cười tò mò, “Đêm Giáng sinh là thời gian thích hợp, Quý Phi Dương còn hẹn cô đi chơi, Cố Hạ, cô thật là có bản lĩnh nha, xem ra cô sắp lên đời rồi.”
Trâu Nhuận Thành cười tà ác, bây giờ còn đang trong giờ làm việc nên anh t a cũng không nói nhiều nữa, dẫn theo thư kí đi ra ngoài.
Đêm Giáng sinh, trong mắt Trâu Nhuận Thành luôn là thời gian lãng mạn ấm áp không thể sai vào đâu được, buổi chiều, Trâu Nhuận Thành ngồi trong văn phòng của Triển Thiểu Huy, bỡn cợt nói: “Ai cũng nói phụ nữ rất thích lễ Giáng sinh, thật ra thì đàn ông càng thích hơn, đây quả thật là trời tạo cơ hội cho đàn ông mà. Mua một bó hoa ăn một bữa cơm, thêm vài lời dỗ dành ngon ngọt, đơn giản như vậy đã có thể kéo phụ nữ lên giường! Tối nay thật ra cũng giống như lễ tình nhân hay lễ thất tịch thôi – lừa gạt người khác phái hoặc là bà xã của mình.”
Trịnh Giang Hà liếc mắt nhìn anh ta, miễn cưỡng nói: “Vậy bà xã tương lai của cậu có ngủ trên giường của cậu đêm nay không?”
Trâu Nhuận Thành ngồi bắt chéo hai chân trên ghế sofa, cười hắc hắc, “Có một cô người mẫu vừa vào ghề không lâu, vô cùng thuần khiết. Tối nay em muốn dẫn cô ấy đi xem pháo hoa, tam ca, em rất lãng mạn phải không?”
“Chẳng có ai thưởng thức cái kiểu lãng mạn của cậu đâu.” Trịnh Giang Hà xem thường nói, “Chẳng qua là vì thân phận của cậu nên người ta mới dính vào cậu, nói thẳng ra thì chỉ là giao dịch giữa tiền và sắc thôi, còn nói cho văn vẻ làm quái gì?”
“Không cần phải nói trực tiếp như vậy nha, tốt xấu gì thì em cũng rất biết cách dỗ ngọt phụ nư